Saturday, September 14, 2013

Hồi chuông tiếp nối :Đặng Ngọc Viết

Tức nước vỡ bờ
Thụy My
Chiều qua 11/09/2013, một người đã xông vào trụ sở Ủy ban Nhân dân thành phố Thái Bình, bắn thẳng vào các cán bộ Trung tâm Phát triển Quỹ đất khiến một người chết và ba người khác trọng thương. Người nổ súng tên là Đặng Ngọc Viết đã tự sát sau đó. Báo chí trong nước cho biết, nguyên nhân là do bất đồng trong việc đền bù giải phóng mặt bằng. RFI Việt ngữ đã đặt câu hỏi với nhà báo tự do Phạm Chí Dũng ở Thành phố Hồ Chí Minh về sự kiện đang làm chấn động dư luận.
RFI : Xin chào nhà báo Phạm Chí Dũng. Đây có phải là lần đầu tiền người dân phản kháng bằng cách cố ý sát thương?
Xã hội Việt Nam vừa chứng nghiệm một bùng nổ cá nhân chưa từng có tiền lệ: lần đầu tiên người dân phản kháng chính quyền bằng hành vi sát thương có chủ đích.
Mười sáu năm sau “cơn sóng thần” 1997 chống tham nhũng ở Thái Bình, địa phương có tỷ lệ liệt sĩ thuộc loại cao nhất nước này lại phải trải nghiệm tâm thế “cùng tất biến”. Đặng Ngọc Viết đương nhiên sẽ bị nhà cầm quyền coi là “sát nhân máu lạnh” khi người dân này đã dùng súng colt bắn thẳng vào đầu các cán bộ đầu não của Trung tâm phát triển quỹ đất – một cơ quan trực thuộc Ủy ban nhân dân thành phố Thái Bình. Ít nhất hai nạn nhân đã tử vong.
Những xác nhận ban đầu cho thấy không có bất kỳ dấu hiệu tâm thần nào nơi hung thủ. Ngược lại, người gây án đã dường như chủ tâm tìm cho một mình sự kết thúc tương tự với các nạn nhân của anh ta.
Những tin tức ban đầu cũng xác nhận không có mối quan hệ tư thù nào giữa các nạn nhân với kẻ giết người. Vậy nguồn cơn còn lại thuộc về mối quan hệ nào?
Khác với vụ đánh bom tự sát xảy ra ở thị trấn Bạch Hạt Than, huyện Xảo Gia, tỉnh Vân Nam của Trung Quốc vào ngày 10/05/2012 khiến 4 người chết và 16 người bị thương mà báo chí Bắc Kinh không dám thừa nhận về nguồn cơn phẫn uất do bị thu hồi đất, giờ đây truyền thông Việt Nam đã đưa thông tin ban đầu về mối liên quan giữa hung thủ với vụ việc thu hồi và giải tỏa đất mà gia đình anh ta lại là một trường hợp rất thiếu may mắn trong số đó.
Nhưng bất hạnh bao trùm lên tất cả là “cùng tất biến” đã hóa thân thành logic từ mọi mâu thuẫn đến xung đột đất đai trong xã hội Việt Nam từ hai chục năm qua. Nếu từ năm 1995, vào lúc con sóng đầu cơ bất động sản đầu tiên thời mở cửa ồn ào cảnh sắc lợi nhuận và bắt đầu kéo theo bệnh dịch đền bù đất đai từ không thỏa đáng đến thảm cảnh bất công, dẫn tới hiện tượng những người dân phải mang can xăng đến trụ sở chính quyền địa phương đe dọa tự thiêu… thì từ năm 2000 đến nay, hình ảnh tuẫn tiết đó đã xảy ra không ít lần, không ít nơi, bùng cháy những cái chết theo đúng nghĩa đen.
RFI : Thưa anh, nguyên nhân có phải từ thái độ vô cảm của chính quyền ?
Song trái ngược với hậu quả khốc hại của dân oan, các nhóm lợi ích bất động sản và nhóm thân hữu chính trị vẫn chìm sâu trong vũng lầy của những từ ngữ lóng lánh nghĩa bóng. Mọi thông tin về những câu chuyện tang thương của dân mất đất luôn bị các cấp chính quyền tìm cách bưng bít.
Cho đến năm 2009, số đại gia địa ốc đã tăng vọt ở Việt Nam, rất đồng cảm với những gì đã hiện hình ở quốc gia có đường biên giới chung hòa mang tên “Mười sáu chữ vàng”.
Trước khi nổ ra cơn “cùng tất biến” của Đặng Ngọc Viết ở Thái Bình, các cơ quan chính quyền luôn giao đãi bằng khẩu ngữ “là bạn của dân” đã có quá đủ thời gian để rút ra một bài học đắt đỏ từ câu chuyện Cống Rộc, Tiên Lãng, Hải Phòng, nơi mà một con người được xem là viết hoa như Đoàn Văn Vươn cùng gia đình đã làm nên dấu ấn phản kháng đầu tiên bằng vũ khí sát thương đối với lực lượng công vụ, cũng liên quan mật thiết đến việc thu hồi đất và bóng dáng của một nhóm lợi ích lẩn khuất phía sau việc cướp đất của nông dân.
Chỉ có điều, sự đau đớn của người dân luôn bị nhân gấp đôi: Một do thái độ hành xử vô lối của chính quyền, và tiếp theo là những kẻ được xem là “công bộc”, ngoài thói quen vun vén tài sản trên máu xương đồng bào, đã không tích góp được bất kỳ kinh nghiệm xương máu nào trong cuộc đối mặt và cả đối đầu với dân chúng.
Nhìn rộng hơn và trượt qua thời gian từ rất nhiều năm, lịch sử đã nhận ra bài học lớn nhất là một cơ chế độc trị đã không ngộ được bất cứ bài học nào từ lịch sử về việc cai trị các công dân của mình.
Hai ngàn bài viết phẫn uất sôi sục trên phần lớn báo chí trong nước về số phận “người nông dân nổi dậy” ở Hải Phòng vào đầu năm 2012 đã chẳng mấy có tác dụng, bởi chính thái độ coi thường dân của rất nhiều quan chức vô cảm. Thậm chí, viên đại tá có tên là Đỗ Hữu Ca – giám đốc Công an Hải Phòng và là tác giả của giai thoại được xem là “trận đánh đẹp” vào gia đình Đoàn Văn Vươn, còn được phong hàm tướng sau sự việc đau buồn đó.
RFI : Như vậy là chính quyền vẫn chưa rút ra được bài học sau vụ Đoàn Văn Vươn ?
Nhưng một khi không có ai rút ra được bài học nào từ lịch sử, lịch sử sẽ bắt một ai đó phải trả giá. Lần đầu tiên, sự phản kháng của dân chúng, dù mới chỉ biểu hiện ở vai trò một cá nhân, đã vượt quá mọi giới hạn của kìm nén và sợ hãi. Lần đầu tiên, thói vô cảm quan chức đã phải một cái giá rất đắt đỏ, như một món hàng xôi thịt ngoài chợ.
Mối liên hệ trực tiếp giữa cơ quan giải phóng mặt bằng, mà thực chất là đội thi hành cưỡng chế của Thái Bình, với gia đình hung thủ Đặng Ngọc Viết có thể đã đủ cấu thành để làm nên mối xung khắc hết thuốc chữa. Từ nhiều năm qua, người dân lành ở nhiều địa phương đã biến thành dân oan và kéo nhau rồng rắn đi khiếu tố ở Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh về sự bất nhẫn có độ chênh lệch từ 10-20 lần giữa giá đền bù đất với giá bán buôn chính lô đất đó, về số phận bị bỏ mặc và còn được mô tả “không khác con vật” của lớp dân oan, và cả về điều tiếng bầm dập từ chuyện một quan chức của Quốc hội đòi đánh thuế người dân đi khiếu kiện, đến người đứng đầu cơ quan Tổng thanh tra chính phủ đòi cưỡng chế chính những người đi đòi quyền lợi chính đáng về đất đai…
Tất cả đã phải trả giá, trả giá cho ngày hôm nay và gần như không thể khác cho cả tương lai những tháng năm sắp tới, đối với sự vô cảm quan chức mà xã hội đã lên án quá dày dặn nhưng lại chưa một quan chức trơ lì nào bị kết án.
RFI : Theo anh thì liệu có nguy cơ hỗn loạn trong xã hội hay không ?
Không thể nói khác hơn, một quy luật tâm lý xã hội đã hình thành: Não trạng và cách hành xử vô cảm đến mức bất chấp của giới quan chức đã tiếp biến với hành động phản kháng mang tính bất chấp không kém của dân chúng. Mười sáu năm trước, người dân Thái Bình nổi dậy nhưng chỉ đến mức bắt giữ cán bộ chính quyền trong một thời gian ngắn, nhưng đến năm 2012 gia đình Đoàn Văn Vươn đã chống trả quyết liệt lực lượng cưỡng chế đất đai tuy chỉ bằng tư thế thụ động, còn nay tâm thế sợ hãi đã biến thành hành vi trả thù chủ động của người dân. Tín hiệu hỗn loạn xã hội cũng từ đó mà nảy nở, mà bùng phát.
Khó có thể khác hơn, nạn thu hồi đất vô lối và thói cai trị dân chúng bằng bạo lực ở nhiều địa phương đang dẫn đến triển vọng bùng nổ phản kháng của nông dân. Không còn là những phản ứng tích tụ ngấm ngầm nhưng không dám bộc phát như những năm trước, giờ đây hành động phản kháng đã có dấu hiệu vượt qua tâm lý sợ sệt và lằn ranh pháp luật, chĩa thẳng mũi công kích vào những cán bộ chính quyền cận kề nhất. Đó cũng là nhận thức “hồi tố” – một dạng tâm lý rất nguy hiểm trong lịch sử xã hội Việt Nam mà không ít lần đã dẫn đến những xáo trộn tự phát và kinh khủng, dẫn tới những cuộc khởi nghĩa có tổ chức của nông dân ở khắp mọi nơi.
Nhà nước Việt Nam đương đại đã từ lâu bỏ quên lời dạy “lấy dân làm gốc” của Nguyễn Trãi. Trong lúc nhiều quan chức cao cấp vẫn cố tỏ ra bình thản trong các cuộc họp mà chẳng mấy ai dám chịu trách nhiệm cá nhân để quyết định những vấn đề “nhạy cảm”, tâm lý hồi tố tự phát nơi dân nghèo lại đang có chiều hướng phát lộ ngay trước mắt ở một số vùng nông thôn miền Bắc và miền Trung – những nơi mang sắc thái dã man nhất của các nhóm lợi ích và hành xử mang tính côn đồ và lưu manh nhất của một số viên chức chính quyền.
Cho dù sắp tới các cơ quan tuyên giáo của Nhà nước có quy kết hành vi của hung thủ Đặng Ngọc Viết là “khủng bố”, xã hội sẽ không thể nào tránh khỏi câu hỏi liệu có xảy ra một cơn sóng phản kháng tự phát và dữ dội của dân oan nhắm vào các lực lượng thường liên quan ích lợi nhất với các quyền lợi dự án, kế hoạch bồi thường, cưỡng chế và giải tỏa đất đai tại các vùng nhạy cảm như Nam Định, Thái Bình, Hưng Yên, Bắc Giang…, và tất nhiên không thể loại trừ Nghệ An – nơi vừa nổ ra vụ xung đột không khoan nhượng giữa công đồng kitô hữu với chính quyền và cảnh sát vũ trang…
RFI : Xin chân thành cảm ơn nhà báo Phạm Chí Dũng về cuộc trao đổi hôm nay.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 12.09.2013

 ĐẶNG NGỌC VIẾT: VỊ ANH HÙNG DÂN OAN NỔI DẬY

anh hung
ĐẶNG NGỌC VIẾT !
Tôi lạy Anh
Người Anh Hùng Dân Tộc
Đã phát lên tiếng súng hờn căm
Tiếng súng nổ như vỡ bờ thác đổ
Máu Anh Hùng vì uất hận tràn dâng
Đặng Ngọc Viết tên Anh Đặng Ngọc Viết
Lẫm liệt thay đất nước có tên Người
Lẫm liệt thay Đặng Ngọc Viết ơi!
Tôi khóc người nước mắt tuôn rơi
Ta đau nhói tâm hồn ai cắt xé
Tiếc thương người đã chọn cách quyên sinh
Giang san đó đắm chìm trong tăm tối
Nước đang cần dân nước hy sinh
Thái Bình ơi! Đau nhói hồn tôi !
Tiếng súng vang rung rinh đất trời
Hỡi !Trời cao thiên sứ của Người
Một VỊ SAO vừa lịm tắt rồi
Lịch Sử ngàn năm Viết tên Anh
Đặng Ngọc Viết đi vào sử xanh
Là Chính Khí của người Liệt Oanh
Muôn muôn đời Dân Tộc nhớ Tên Anh
Lê Chân
12/ 09/2013
 THAIBINH
Dân Làng đến chia buồn cùng gia đình Đặng Ngọc Viết
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 12.09.2013
Gia đình Ông ĐOÀN VĂN VƯƠN ở Tiên Lãng ném bom tự chế. Ông ĐẶNG NGỌC VIẾT ở Thái Bình đã lạnh lùng vào chính Trụ sở UBND bắn chết cán bộ và sau đó tự sát.
Từ ngày Dân Oan Tiền Giang kéo về Sài Gò, rồi các Tỉnh Miền Bắc kéo về Hà Nội, chúng tôi nhận thấy cuộc NỔI DẬY sẽ từ những ngọn lửa bạo động nhỏ từ Nông Thôn sẽ kéo về thành thị để đốt lên ngọn lửa NỔI DẬY cho toàn quốc để thiêu rụi đám dã man CSVN.
Vụ Mỹ Yên, Nghệ An đang sôi động, thì vụ việc Oâng ĐẶNG NGỌC VIẾT đang xoáy vào óc não đảng CSVN rằng liệu hồn mà chết không kịp trối. CSVN đã làm dân lo sợ, thì ngày nay dân chúng bị oan ức không còn sợ hãi nữa mà ngược lại còn làm cho đám tham nhũng bẩn thỉu phải lạnh gáy không biết lúc nào dân cho ăn viên đạn chì.
Nhìn những Oan, Ưùc và khả năng NỔI DẬY như vậy, chúng tôi đã cho xuất bản hai cuốn sách với đầu đề:
1)DÂN TRÊN ĐƯỜNG NỔI DẬY DỨT BỎ CƠ CHẾ CSVN, Xuất Bản năm 2011
2)DÂN OAN ỨC NỔI DẬY DỨT BỎ CƠ CHẾ CSVN, Xuất bản năm 2012
Mỗi khi có dịp, chúng tôi thường nhắc lại những Câu Thơ của Thương binh NGUYỄN CUNG THƯƠNG viết từ Sài Gòn:
Chúng tao lết lê trên thành phố Cáo Hồ
Nên biết rõ từng tên đại ác
Trên bàn tiệc máu xương dân tộc
Nhà hàng nào chúng cũng ăn nhậu
Bé gái nào cũng bị chúng mua trinh!
Chúng ta sẽ tỉa từng thằng
Đất nước cần nhiều “quốc táng”
Bớt được mạng thằng Cộng Sản nào
Thì địa ngục xã hội chủ nghĩa này
Còn có chút sáng láng hơn
Chúng tôi xin đăng lại đây những Bản Tin mới nhất về ngọn lửa thiêng NỔI DẬY của Ông ĐẶNG NGỌC VIẾT ở Thái Bình 
Bốn cán bộ bị bắn
tại trụ sở UBND TP.Thái Bình
Đ.Tâm(tổng hợp)
Khoảng 14h ngày 11/9, một thanh niên xông vào trụ sở UBND TP.Thái Bình, dùng súng tự chế bắn trọng thương 4 cán bộ Đội giải phóng mặt bằng rồi tẩu thoát.
4 người bị bắn gồm Phó giám đốc Trung tâm Phát triển quỹ đất TP.Thái Bình Vũ Ngọc Dũng, 3 nhân viên của trung tâm gồm Bùi Đức Xuân, Vũ Công Cương và Nguyễn Thanh Dương.
Trong đó anh Dũng và anh Dương bị thương rất nặng, hiện đang được cấp cứu tại Bệnh viện Việt Đức (Hà Nội). 2 người còn lại đang điều trị tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thái Bình.
Theo thông tin ban đầu, thời điểm trên, một thanh niên bất ngờ mở cửa, xông vào phòng làm việc của Trung tâm Phát triển quỹ đất thành phố (nằm trong UBND TP.Thái Bình) hỏi “ai là Tư?”, “ai là Dũng?”.
Khi biết anh Dũng đang có mặt trong phòng, đối tượng này liền rút súng giấu trong người bắn về phía 6 cán bộ đang làm việc.
Vụ việc chỉ diễn ra trong khoảng 10 phút, nhiều lãnh đạo đang họp ở tầng trên cũng nghe thấy tiếng súng nổ. Hung thủ sau đó đã bỏ trốn khỏi hiện trường.
Ngay sau khi sự việc xảy ra, lực lượng bảo vệ thuộc UBND thành phố Thái Bình và Công an tỉnh đã có mặt, phong toả hiện trường để tiến hành điều tra.
Ngay trong chiều 11/9, thông tin với các cơ quan báo chí, đại tá Trần Xuân Tuyết – Giám đốc Công an tỉnh Thái Bình cho biết, đã xác định được nghi phạm và đang tổ chức truy bắt.
Đạn thu được tại hiện trường vụ nổ súng là đạn chì.
Cơ quan công an cho biết thêm, nguyên nhân dẫn đến vụ nổ súng có thể liên quan đến việc đền bù đất đai trên địa bàn.
Nghi phạm được xác định là người ở TP.Thái Bình, từng làm tại TP.HCM và mới về địa phương được khoảng 1 tuần nay.
Hiện vụ việc đang tiếp tục được điều tra, làm rõ.
Nổ súng ở Thái Bình :
2 người chết, 3 người bị thương
Thụy My
Theo tin từ báo chí trong nước, chiều ngày 11/09/2013, tại trụ sở Ủy ban Nhân dân thành phố Thái Bình, một người đàn ông đã xông vào Trung tâm Phát triển Quỹ đất thành phố và nhắm bắn thẳng vào các cán bộ đang họp. Kết quả là một người chết, ba người bị thương nặng, kẻ nổ súng sau đó trở về quê và tự sát. Nguyên nhân vụ việc được cho là do đền bù giải tỏa không hợp lý.
Cụ thể, báo mạng Dân Trí dẫn nguồn tin từ người nhà của hung thủ Đặng Ngọc Viết (42 tuổi) cho biết, căn nhà ông Viết đang ở có diện tích khoảng 200 mét vuông, nếu muốn chuyển sang tái định cư phải bù thêm tiền nhưng ông Viết không xoay sở được. Sau khi nhận ba đợt tiền đền bù, ông Viết muốn chuyển sang nhận đất và trả lại tiền nhưng không được chấp nhận.
Cũng theo báo chí Việt Nam, Đặng Ngọc Viết đã tự sát bằng viên đạn cuối cùng trong khẩu súng colt dùng để gây án, để lại hai con nhỏ. Trước đó, hung thủ đã chuẩn bị sẵn di ảnh : Tự đi chụp ảnh và treo lên khung. Do bị can duy nhất đã tự sát nên cơ quan điều tra sẽ ra quyết định đình chỉ vụ án.
Đây là lần đầu tiên tại Việt Nam có việc một người dân dám nổ súng bắn vào cán bộ ngay tại trụ sở ủy ban một thành phố, vì bất bình trong vấn đề giải tỏa đất đai. Khác với vụ anh em Đoàn Văn Vươn chống cưỡng chế ở Tiên Lãng, Hải Phòng, lần này người dân có liên quan đến giải tỏa đất đã chủ động tấn công một cách kiên quyết.
Do luật pháp quy định đất đai tại Việt Nam là « sở hữu toàn dân », trong những năm gần đây liên tiếp xảy ra những vụ cưỡng chế đất của dân một cách tùy tiện để lấy đất làm dự án, gây phản ứng nơi những người dân bị giải tỏa nhưng cho rằng không được đền bù thỏa đáng.
Thái Bình 2013 :
THAI BINH 3
Nơi Anh Hùng Đặng Ngọc Viết  quyên sinh

Đại lộ Đoàn Văn Vươn Nối Dài

Ông Bút (Danlambao) - Báo Cộng Sản, vừa xôn xao tung cái tựa lớn: Xả súng kinh hoàng, 1 người chết, 3 bị thương. Tin cho biết vụ việc xảy ra tại Trung tâm Phát triển quỹ đất TP Thái Bình, nằm trong UBND TP Thái Bình, tỉnh Thái Bình. Theo một nguồn tin, sau khi gây án, nghi phạm đã về quê ở xã Trà Giang, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình và tự sát.

Trích vài chi tiết:

"Theo điều tra ban đầu, khoảng 14 giờ chiều cùng ngày, nhiều tiếng súng vang lên từ phòng làm việc của Đội Giải phóng mặt bằng, Trung tâm Phát triển quỹ đất TP Thái Bình (đường Trần Phú, TP Thái Bình). Khi mọi người đổ xô đến thì 1 thanh niên lạ mặt bỏ chạy ra ngoài. Bên trong, 4 người đang nằm rên la trên vũng máu vì trúng đạn, 2 người khác may mắn thoát nạn. Các nạn nhân là ông Vũ Ngọc Dũng (SN 1962), phó giám đốc và 3 cán bộ Trung tâm Phát triển quỹ đất TP Thái Bình, gồm: Nguyễn Thanh Dương (SN 1975), Bùi Đức Xuân (SN 1975) và Vũ Công Cương SN (SN 1990). Trong đó, một nguồn tin cho biết ông Dũng đã tử vong sau khi được đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Việt Đức - Hà Nội.”

Người nã đạn là anh Đặng Ngọc Viết, mới ba mươi tuổi, kèm theo nội dung bản tin, còn những từ lên án nạn nhân: "ra tay tàn ác, lạnh lùng..."


Người dân hiếu kỳ và phấn khởi tập trung trước UBND 

TP Thái Bình, tỉnh Thái Bình sau khi vụ việc xảy ra

Từ sau 1975 đến nay, dân số Việt Nam tăng gần gấp ba lần, nhưng đất đai vẫn vậy, nên đất trở thành quý hiếm. Người bình thường, muốn có một cái nền nhà, phải khốn khó chật vật, có khi suốt đời chưa chắc đã mua nổi, nhưng với Cộng Sản thì quá dễ, chỉ cần hai tiếng: "Cưỡng chế", hoặc "thu hồi" là có ngay, đất đai bạt ngàn, đất ở những điểm nóng nhất.

Thông thường, muốn thu hồi một vật gì, thì ít nhất, trước đó nó phải thuộc về chủ quyền của "chính chủ," đằng này đất đai do cha mẹ, ông bà, nhiều đời để lại. Đảng CSVN mới có từ năm 1930, nhưng họ vẫn ngang ngược thu hồi và cưỡng chế, dù miệng đảng lúc nào cũng ra rả: "Đất đai thuộc quyền sở hữu của toàn dân" hoặc "nhân dân làm chủ". Đó là những ngụy ngôn, hòng che đậy bản chất ăn cướp của đảng.

Từ 30/4/1975, nhất là sau thời điểm gọi là đổi mới, đảng CSVN cướp đất, đền bù giá bèo bọt, đem bán thu hàng tỷ tỷ, khiến đoàn dân oan, mỗi ngày thêm dài ra, đơn kêu oan chất chồng cao ngất trời. Kiện CS, là đúng: Con kiến kiện củ khoai, chúng kéo rê thời gian chầm chầy, với mưu đồ tìm kế cướp không của người dân. Nhiều người chịu không thấu oan ức đã tự thiêu, tự vẫn, như kỹ sư Phan Thanh Sơn, Đà Nẵng. Nạn nhân sau, nhìn người trước hành xử, nên mới có tiếng bom Tiên Lãng Đoàn Văn Vươn, bè lũ cướp phá nhân dân, được lên tướng! Nạn nhân phải bị tù tội. Tiếp theo tiếng bom (cảnh cáo,) nhưng thói tham tàn khó bỏ, đảng chưa chùng tay, vì túi tham chưa đầy, nảy sinh tiếng súng Đặng Ngọc Viết...

Ai tàn nhẫn, ai lạnh lùng?

Một người ăn mày già, lê lếch đi xin, đến tối ngày được ít tiền, bọn bất lương canh me, cướp túi tiền, bọn bất lương ấy rất tàn nhẫn, rất lạnh lùng.

Vất vả, chắt chiu một đời, hoặc nhiều đời, mới có thửa đất, bọn bất lương thấy có lời, "kẻ nách thước, người tay đao" tới đo đạt, rồi "thu hồi, cưỡng chế." kẻ ấy rất lạnh lùng, tàn nhẫn. Kẻ ấy không ai khác, chính là bọn Cộng Sản.

Bắn vào đầu quân tham tàn, ăn cướp không có tội, bắn càng nhiều, bắn được cấp càng cao, càng tốt. Người dân muôn đời ghi khắc, vụ án đồng Nọc Nạn là bằng chứng hiển nhiên, chính đảng CSVN phải hổ thẹn với thực dân xâm lược, qua cách xử án. Nếu không có vụ án này làm gương, chưa chắc anh em Đoàn Văn Vươn "được đảng khoan hồng." Vì theo ý đảng, phải tử hình, mới"đúng người, đúng tội".

Nguyễn Bá Thanh, cướp đất khắp Đà Nẵng, giết luôn nạn nhân Nguyễn Thành Năm, có tàn nhẫn, có lạnh lùng không?

Cướp đất người sống, cướp luôn đất người chết, nghĩa địa Cồn Dầu, có tàn ác, có lạnh lùng không?

Bà Dương Thu Hương, đại biểu quốc hội, tố giác đảng cướp đất, cướp nhà, cướp luôn của "đồng chí mình," cướp ngay lúc giao thừa, khiến cả gia đình nạn nhân, phải màn trời chiếu đất, trong ngày đầu năm mới. Có tàn ác, có lạnh lùng không?

Rồi đây Cộng Sản, thừa giấy, dư huân chương, huân công, sẽ ban tặng "các đồng chí hy sinh trong lúc thi hành nhiệm vụ."

Phía nhân dân, sẽ ghi khắc sự hy sinh cao cả, của bạn Đặng Ngọc Viết, dù sự hy sinh này chỉ nhằm đòi hỏi cho quyền lợi cá nhân, nhưng đã làm hả dạ hằng triệu dân oan ức, vì đất nhà bị cưỡng chiếm, tiếng súng của anh, làm người nung nấu hờn cơm, đi sau anh sẽ có khẩu súng lớn, và dài hơn, với số đạn dồi dào, và người tham dự sẽ đông hơn, ngõ hầu tạo nên trận chiến chống cướp toàn diện và hữu hiệu hơn nữa.

Bỏ tù Đoàn Văn Vươn, nhưng túi tham Cộng Sản chưa đầy, tất nhiên còn nhiều Đoàn Văn Vươn khác, nối dài đại lộ Đoàn Văn Vươn, chia ra làm nhiều nhánh, chạy dài khắp nước.

Xin thành tâm chia buồn, cùng gia đình nạn nhân anh Đặng Ngọc Viết.

Nguyện cầu hương hồn anh sớm siêu thoát, về cõi vô ưu.

No comments:

Post a Comment