Showing posts with label lịch sữ. Show all posts
Showing posts with label lịch sữ. Show all posts

Monday, October 14, 2013

SỰ THẬT VÕ NGUYÊN GIÁP


NYT2009062810201375CTôi đã nghiên cứu quyển hồi ký “Đường tới Điện Biên Phủ” của Đại tướng Võ Nguyên Giáp và từ hồi ký này tôi đã chứng minh được rằng trong suốt cuộc chiến chống Pháp ông VNG không có một trận thắng nào, trái lại toàn là thua nặng ( 8 trận ). Tôi cũng đã nghiên cứu quyển hồi ký “Điện Biên Phủ, điểm hẹn lịch sử” của VNG và chứng minh được rằng trận Điện Biên Phủ do Vi Quốc Thanh chỉ huy và riêng Tướng Giáp đã đại bại trong trận Tổng tấn công Cứ điểm Điện Biên Phủ sau khi nướng hết 23 ngàn quân trong tổng số 33 ngàn quân.  Sau đó Vi quốc Thanh đã quyết định đánh tiếp một trận Điện Biên Phủ thứ hai với 25 ngàn quân khác và chiến thắng.
Tôi lại cũng nghiên cứu quyển hồi ký “Tổng hành dinh trong mùa xuân toàn thắng” của Đại tướng Võ Nguyên Giáp và chứng minh đựợc rằng trong suốt cuộc chiến chống Mỹ thì Võ Đại tướng đứng ở bên lề chứ không được dự bàn hay tham gia điều động quân đội. Tôi thấy những người làm văn hóa Việt Nam tại Hoa Kỳ nên mở một chiến dịch đòi hỏi các trường đại học Hoa Kỳ phải sửa lại các sách vở đang được dùng để giảng dạy về chiến tranh Việt Nam cho đúng với thực tế.  Nghĩa là Mỹ thua tại Việt Nam không phải vì ông Võ Nguyên Giáp quá giỏi.  Để cho con em của mình muốn tìm hiểu về cuộc chiến đấu của dân tộc Việt Nam có một cái nhìn đúng đắn hơn.
Tôi cũng nghĩ rằng chiến dịch này phải được đồng phát động trong dịp VNG qua đời, chắc chắn ngày đó người ta mới chịu cùng nhau đánh giá lại sư nghiệp của ông ta. Vấn đề là những người làm văn hóa Việt Nam phải hẹn nhau cùng phát động hạ bệ thần tượng Võ Nguyên Giáp cùng một lúc, chứ tôi e rằng ngày đó có người vì không cập nhật kiến thức quân sử Việt Nam sẽ lên tiếng ca ngợi ông ta, xảy ra tình trạng trống đánh xuôi kèn thổi ngược, con cháu mình dễ rơi vào trận hỏa mù không biết đường đâu mà lần.
ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP
THÂN THẾ VÀ SỰ NGHIỆP
 Nói đến chiến tranh Đông Dương thì hầu như mọi người đều nghĩ tới Đại tướng Võ Nguyên Giáp, một Tổng tư lệnh quân đội mà chẳng qua một trường lớp đào tạo quân sự nào. Việc này đã gây nhiều bàn tán cũng như nhiều tranh cãi giữa các nhà quân sự học với các sử gia. Các nhà quân sự học cho rằng ông Võ Nguyên Giáp không thể nào là một thiên tài quân sự lỗi lạc như một số báo chí ca tụng bởi vì trong thời đại chiến tranh tân tiến với đủ loại vũ khí cơ giới, thiết bị chiến tranh khoa học và phương tiên thông tin liên lạc hiện đại mà không có trình độ căn bản quân sự từ các trường võ bị thì không thể nào trở thành một tướng chỉ huy quân đội chứ đừng nói là trở thành thiên tài quân sự.

Wednesday, October 9, 2013

KẺ THÙ NÀO CỤ CŨNG OÁNH TUỐT…NHƯNG CÁC ĐỒNG CHÍ CỦA CỤ OÁNH CỤ, THÌ CỤ….XIN HÀNG!


Võ Nguyên Giáp Thiền
Đáng lẽ theo câu nói của người Pháp có học “Paix aux morts” (bình an cho người vừa mới chết), thì bất cứ ai, vừa chết, ta không nên phê phán, bới lại chuyện xấu xa, thậm chí tội lỗi của người ấy ngay lúc người ấy… chết chưa kịp chôn!

Mọi chuyện đâu còn đấy! Chẳng đi đâu mà vội mà vàng, nhất là đối với những nhân vật mà lịch sử đang còn có nhiểu dấu hỏi như trường hợp cụ Giáp!

Thế nhưng, cho tới hôm nay, cái “số” của cụ Giáp có lẽ không được “tốt” lắm lúc cuối đời (kể cả khi qua đời) là, khắp nơi trên thế giới cũng như trong nước hàng vạn, hàng triệu ý kiến thương tiếc cụ có, oán trách, kể tội cụ có. Tệ hại nhất là thêu dệt, dấu diếm, và….tiếp tục nói dối về cụ, bất kể có thuyết phục được ai hay gây cười cho ai không!!!

Không kể đến những nạn nhân trực tiếp của chủ nghĩa cộng sản (gia đình tan nát, mất mạng, mất hết tài sản, căm thù chủ nghĩa cộng sản đến tận xương tủy), tung lên trên mạng, trên báo chí nước ngoài những bài viết bất cần đến đạo lý thông thường “paix aux morts” –“để sau sẽ tính”!

Những bài viết của Currey, S.Karnow, của Pomonti, Boudarel, Lacouture…viết từ năm nảo năm nào đều được… cắt cúp in lại (kể cả ở Việt Nam) với những bình luận đủ kiểu... Chỉ một câu: ”Ông Giáp chỉ thắng chúng ta (Người Mỹ) trong chiến tranh chứ không thắng trong mỗi trận đánh” của J. Mc. Cain, tờ Neww York Times ngày 4/10/2013 đã đặt ra một vấn đề làm nức lòng những ai chống cộng bằng bất cứ giá nào: Tướng Giáp không hề thương sinh mạng của quân tướng mà sẵn sàng theo bài học của Mao là:

a/ Tuyên truyền
b/ Khủng bố và
c/ Chiến tranh du kích kéo dài!?

Thế là hàng vạn ý kiến của cư dân mạng, của các nhà báo đủ mọi lề, bên Tây, bên Mỹ, bên Ta lẫn bên Tầu nhao nhao lên bình lựng.

Người Trung Quốc nhớ gì về Tướng Giáp

Tướng Giáp hồi năm 2002
Nhiều người Trung Quốc coi Tướng Giáp là bạn
"Người lính già không bao giờ chết. Họ chỉ mờ dần đi," một blogger Trung Quốc đã viết như vậy chỉ vài phút sau khi tin ông Võ Nguyên Giáp chết được loan báo ở Trung Quốc.

Một blogger khác viết: "Là một cựu binh Trung Quốc, Võ Nguyên Giáp là nhà lãnh đạo quân đội Việt Nam mà tôi kính trọng nhất."
Blogger này cũng nói rõ rằng ông trích dẫn Tướng Douglas MacArthur để bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với vị tướng huyền thoại của Việt Nam.
Tôi ngạc nhiên khi thấy nhiều công dân mạng ở Trung Quốc phản ứng nhanh chóng và với sự tôn kính thành thật như thế ngay sau khi có tin về cái chết của nhà lãnh đạo quân sự nổi tiếng nhất của Việt Nam.
Lý do tôi ngạc nhiên có nhiều: cuộc chiến Việt Trung năm 1979 và các căng thẳng kéo dài trong thập niên sau đó giữa hai nước; tranh chấp lãnh hải gần đây ở Biển Đông vốn đã khiến nhiều blogger Trung Quốc đòi hỏi và mong đợi chính quyền của họ phải phô trương sức mạnh và cho Việt Nam "bài học mới"; và cáo buộc Việt Nam về hùa với Hoa Kỳ để "kiềm chế" Trung Quốc.
Nhưng những blogger này không thương tiếc nhầm. Nhiều người tin rằng họ hiểu biết đủ về "con hổ Điện Biên Phủ". Một trong số họ nói:
"Là một vị khai quốc công thần của nền độc lập ở Việt Nam, Tướng Giáp là bạn lâu năm của nhân dân Trung Quốc nhưng bị phe Lê Duẩn tấn công.
"Ông phản đối các chính sách bài Trung Quốc và vì thế đã bị loại bỏ hồi năm 1980. Trong năm 1990, ông đã có những nỗ lực cuối cùng để cải thiện quan hệ Việt - Trung, vốn đã mở đường cho bình thường hóa quan hệ hồi năm 1991."

Thân Trung Quốc?

Nhiều blogger khác đã liệt kê thêm các lý do mà ông Giáp được coi là "bạn lâu năm của nhân dân Trung Quốc":
- được đào tạo tại Học viện Quân sự Vân Nam
"Ngoài các bloggers, truyền thông chính thống cũng đưa tin với những phụ đề thể hiện cái nhìn từ Trung Quốc, chẳng hạn "Võ Nguyên Giáp qua đời-ông đã từng bị cho ra rìa vì thân Trung Quốc""
- sống lưu vong và tổ chức các hoạt động cách mạng ở miền nam Trung Quốc hồi đầu Thế Chiến II.
- làm việc bên cạnh các cố vấn Trung Quốc trong trận Điện Biên Phủ và nhiều người tin rằng ông được người Trung Quốc "dạy dỗ"
- là người thân Trung Quốc lâu năm trong giới lãnh đạo Việt Nam và bất đồng với "phe Lê Duẩn" về chính sách nhất biên đảo phụ thuộc vào Moscow và quay lưng lại với Bắc Kinh sau khi thống nhất.

Tuesday, October 8, 2013

ĐỪNG BỐC PHÉT NỮA ! (Về Tướng Võ Nguyên Giáp)

Thoạt đầu tôi định chỉ viết một lời bình sau khi đọc Thời thanh niên sôi nổi của chị Đoan Trang trên ĐCV, nhưng e rằng sẽ không đủ ý, đành viết bài này vậy.


Tôi là một gã Bắc kỳ. Từ lớp vỡ lòng đến đại học tôi được học dưới cái gọi là “mái trường XHCN”. Anh tôi là một bộ đội phục viên. Cháu ruột là đại tá trung đoàn trưởng trung đoàn bộ binh đang tại chức. Tôi đi nghĩa vụ quân sự 3 năm, mang quân hàm trung úy, chức đại đội phó, có tham gia một vài trận đánh ở chiến trường Campuchia.
Dài dòng một chút để các bạn hiểu: tôi không liên hệ gì đến Việt Nam Cộng Hòa. Tôi không hận thù, không chống cộng. Tôi chỉ muốn được chia sẻ chút suy nghĩ của mình trước những thậm từ mà thiên hạ đang sử dụng để tung hô tướng Giáp: “mãi mãi là một biểu tượng sống động của trí tuệ”; “Thiên tài quân sự”; “Đại trí, đại nhân, đại dũng”; “Vị tướng huyền thoại”; “Nhà quân sự lỗi lạc nhất của mọi thời đại”; “Một nhân cách lớn”.
Có thiệt vậy không?

Những Điều Tận Mắt
Khoảng đầu năm 1983, ông Giáp đến thăm một trường đại học. Khi đó ông đã thôi chức Bộ trưởng quốc phòng, đang là Trưởng ban sinh đẻ có kế hoạch. Tôi thấy ông vẫn mặc quân phục, mang quân hàm đại tướng. Bọn sinh viên chúng tôi đang ở tuổi trên dưới 20, rất ngưỡng mộ ông, kéo đến nghe ông nói chuyện. Không ngờ những bài phát biểu của ông rất nhạt, chung chung, vô thưởng vô phạt, với những sáo ngữ mòn cũ, giáo điều thường thấy trong các nghị quyết của chi bộ, chi đoàn như là Đảng ta, nhân dân ta anh hùng, quân đội ta anh dũng, thực hiện di chúc thiêng liêng của Bác Hồ, quyết tâm, vượt mức, lập thành tích, quán triệt, phát huy,…
Không có gì sắc sảo, mới lạ. Màng nhĩ của tụi tôi bấy giờ đã khá quen với những ý tưởng và ngôn từ của các giáo sư đại học thời Tây còn lại, hoặc những vị cỡ như Bùi Tín nói về thời sự quốc tế, Trần Quốc Vượng nói về Hà nội học, hay Xuân Diệu bình thơ. Vì thế nghe tướng Giáp nói xong chúng tôi thất vọng quá. Sau này tôi lại thấy mỗi khi đi thăm các cơ sở, ông Giáp đều bắt đầu lời phát biểu kiểu như: Thay mặt đ/c Lê Duẩn uỷ viên BCT tổng bí thư…, đ/c Trường Chinh ủy viên BCT chủ tịch hội đồng nhà nước…, đ/c Phạm Văn Đồng ủy viên BCT, chủ tịch hội đồng chính phủ, và các đ/c khác trong trung ương… tôi xin gởi lời thăm đến các đồng chí…
Thì ra ở đâu ông cũng ăn nói na ná như nhau.
Ngày 30 – 4 -1995, kỷ niệm 20 năm ngày giải phóng miền Nam. Năm chẵn, nên tổ chức rất hoành tráng ở t/p HCM. Truyền hình Mỹ chiếu trực tiếp lễ duyệt binh, có phần phỏng vấn tướng Giáp và tướng Westmoreland. Ý họ là để cho hai vị tướng đã từng đối đầu ở chiến trường có dịp trò chuyện với nhau. Sau lời phát biểu khá khiêm tốn của tướng Westmoreland, đến lượt tướng Giáp – ông nói đại ý rằng chúng tôi vô cùng tự hào vì Việt Nam là một thuộc địa nhỏ bé nhưng đã đánh thắng được hai đế quốc đầu sỏ là thực dân Pháp và đế quốc Mỹ.
Một thiên tài quân sự, một chính khách lỗi lạc, một nhà ngoại giao tài ba, mà lại phát biểu như vậy sao. Tôi tự hỏi.

Friday, August 9, 2013

Việt Nam Cộng Hòa – Quốc Gia trẻ trung của Đông Nam Á




Nhà nước Việt Nam Cộng Hoà ra đời không bao lâu sau khi nền đô hộ thực dân của người Pháp kết liễu tại Đông Dương vào giữa thập niên 1950. Từ đó đến ngày 30-4-1975, trên phần lãnh thổ miền Nam Việt Nam, nhiều người Việt đã chung tay gầy dựng nên một xã hội năng động, cầu tiến chưa từng thấy trước nay. Trong bài viết nhỏ này, chúng tôi không nhắc về cuộc chiến giữ gìn bờ cõi kiêu hùng và chánh đáng của quân lực VNCH, cũng không chủ ý làm các phép so sánh đối chiếu với những nước lân bang trong cùng thời gian. Chỉ xin mời bạn cùng điểm qua vài cột mốc với ít nhiều ý nghĩa, có thể là các ghi nhận sơ khởi về những đóng góp khả quan, hữu ích của VNCH trong dòng lịch sử Việt.


Thành công trước hết của VNCH cần phải kể có lẽ là nỗ lực đón nhận gần 1 triệu đồng bào miền Bắc di cư sau Hiệp định Geneva 1954. Ghi nhận thì dễ dàng, nhưng ngay cả với một cường quốc như Hoa Kỳ ngày nay, việc tái định cư, ổn định đời sống về mọi mặt (nhà ở, công ăn việc làm, y tế, giáo dục…) cho cả triệu dân là một thách thức ghê gớm. Chánh phủ Ngô Đình Diệm có công lớn trong sứ mạng này. Có lẽ không gì ngạc nhiên khi nhiều gia đình người Bắc di cư đến nay vẫn dành nhiều ưu ái cho vị tổng thống đầu tiên của VNCH.





Tuesday, July 30, 2013

“MỘT THỜI KỲ BẮC THUỘC RẤT NGUY HIỂM ĐÃ BẮT ĐẦU”

1* Mở bài

“Một thời kỳ Bắc thuộc rất nguy hiểm đã bắt đầu”. Đó là lời xác nhận của một cán bộ Việt Cộng cao cấp thuộc Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản Việt Nam, Nguyễn Cơ Thạch, Bộ trưởng Ngoại giao, đã tuyên bố sau Hội nghị Thành Đô, Tứ Xuyên năm 1990.
Tại Hội nghị 2 ngày, 3 và 4 tháng 9 năm 1990, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh và phái đoàn của đảng CSVN đã xin cho Việt Nam được làm một khu tự trị trực thuộc chính quyền Trung ương Bắc Kinh.

Bài viết nầy trưng ra những bằng chứng cụ thể là đảng CSVN là tay sai bán nước cho Trung Cộng. Lãnh đạo Đảng là những thái thú của bọn Tàu khựa mà bằng chứng được cho là “hèn với giặc, ác với dân”. Đó là thái độ của tôi tớ đối với quan thầy.


2* Bắc thuộc lần thứ năm
Dân tộc Việt Nam đã bị quân Tàu cai trị một ngàn năm qua bốn thời kỳ Bắc thuộc.
2.1. Đảng Cộng Sản Việt Nam xin được làm một khu vực tự trị trực thuộc Bắc Kinh
Đảng CSVN làm đầy tớ cho Trung Cộng là sự thật hiển nhiên, nhưng mãi cho đến năm 1990, một cán bộ cao cấp, ủy viên Bộ chính trị, Nguyễn Cơ Thạch, đã chính thức xác nhận: “Một thời kỳ Bắc thuộc rất nguy hiểm đã bắt đầu”. Đó là Bắc thuộc lần thứ năm, khi phái đoàn đảng CSVN đến Thành Đô tỉnh Tứ Xuyên vào 2 ngày, 3 và 4 tháng 9 năm 1990, xin cho Việt Nam được làm một khu vực tự trị trực thuộc Trung Cộng.
Wikileaks xác định văn kiện đó là một trong 3,100 bức điện lưu trữ tại Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, tài liệu chi tiết như sau:
“Biên bản buổi họp kín giữa Nguyễn Văn Linh , Tổng Bí Thư đảng CSVN, Đỗ Mười, Chủ tịch Hội Đồng Bộ Trưởng, đại diện phía Việt Nam, và Giang Trạch Dân, TBT/CSTQ, Lý Bằng, Thủ tướng, đã họp 2 ngày từ 3 và 4-9-1990, tại Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc ”.
“Vì sự tồn tại của sự nghiệp xây dựng Chủ Nghĩa Cộng Sản, đảng Cộng Sản và nhà nước Việt Nam đề nghị phía Trung Quốc giải quyết các mối bất đồng giữa hai nước. Phía Việt Nam sẽ cố hết sức mình để vun đắp tình hữu nghị lâu đời vốn có giữa hai đảng và nhân dân hai nước do Chủ tịch Mao Trạch Đông và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dày công xây đắp trong quá khứ. Và Việt Nam bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền Trung Ương tại Bắc Kinh, như Trung Quốc đã dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây…
Phía Trung Quốc đồng ý và chấp nhận đề nghị nói trên, và cho Việt Nam thời gian 30 năm (1990-2020) để đảng CSVN giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc”. (Hết trích)
Biên bản đã được hai bên cùng ký tên. Bút sa gà chết. Bản lưu còn đó. 
Biên bản buổi họp là văn kiện bán nước của đảng CSVN, mà Trung Cộng dùng làm lá bùa “Sinh tử phù” để khống chế đảng CSVN về tội bán nước đối với nhân dân VN.

2.2. Nhắc lại một ngàn năm nô lệ giặc Tàu

Monday, July 29, 2013

CSVN: Kẻ gây ra hai lần Quốc Hận!

Nhân đọc bài: ““Tuyên ngôn” mất độc lập: ngày 2/9/1945”. Nam Nhân tôi hoàn toàn đồng ý với tác giả Cao Lân:
“chính đảng Cộng sản Việt Nam là thủ phạm đã gây ra cả hai ngày Quốc Hận: 20/7/1954, và Ngày Quốc Hận 30/4/1975.”.

Quốc Hận lần thứ nhất, 20/7/1954

Ngày 26/04/1954, trên bàn hội nghị tại Genève, gồm 9 quốc gia đã nhóm họp để bàn về việc tái lập hòa bình tại Triều Tiên và bán đảo Đông Dương. Đó là: Anh, Mỹ, Liên xô, Trung cộng, Pháp, Lào, Cambodia, Việt Minh - do Phạm văn Đồng làm trưởng đoàn (sau này là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa) và Quốc Gia Việt Nam (do ông Nguyễn Quốc Định làm trưởng đoàn, sau đó là Bác sĩ Trần văn Đỗ).

Việt Minh (tức đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay, do Hồ chí Minh làm thủ lãnh) đã đặt bút ký vào hiệp định chia đôi đất nước này. Phái đoàn Quốc Gia Việt Nam đã từ chối không ký vào hiệp định chia cắt đất nước do ngoại bang và Việt Minh cấu kết.

 
Tạ Quang Bửu, phía Việt Minh ký kết với Pháp bản hiệp định chia cắt đất nước

 
 Sinh viên Sài gòn phản đối Hiệp định Genève chia đôi đất nước, đã treo cổ hình nộm De Gaulle và Hồ chí Minh

Kết thúc, hiệp định này được tuyên bố, ban hành ngày 20/7/1954. Sông Bến Hải, vỹ tuyến 17, đã được chọn làm ranh giới phân chia giữa hai miền Nam, Bắc. Và cũng từ đó hai nước Việt Nam đã được công pháp quốc tế công nhận:
-         Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (VNDCCH), từ vỹ tuyến 17 trở ra miền Bắc.
-         Việt Nam Cộng Hòa (VNCH), từ vỹ tuyến 17 trở vào Nam cho tới mũi Cà Mau.

Từ đó, cầu Hiền Lương bắc qua sông Bến Hải được chia 2: phần trong Nam sơn màu xanh; phần ngoài Bắc sơn màu đỏ; giữa là vạch sơn trắng nhằm làm ranh giới.

Cầu Hiền Lương, bắc qua sông Bến Hải

THƯ GỬI NGUYỄN ÁI QUỐC CỦA NHẢ CÁCH MẠNG PHAN CHÂU TRINH


Chính nhờ lá thư này mà Nguyễn ái Quốc đã chuyển cách làm CM 'ngồi ở nước ngoài kêu gọi người tài giỏi, đợi thời để xông vào trong nước' sang 'lý luận thực tiễn và hành động'




Marseille, ngày 18 tháng 2 năm 1922

Tôi với anh mấy năm ròng cùng sống nơi đất khách quê người nhưng mà lòng bọn mình chẳng khi nào quên cái cảnh tượng bên nhà. Chánh phủ bảo hộ thường nói: cái việc dẹp loạn là để an dân, làm mấy con đường hỏa xa, mấy cái học đường, mấy cái nhà thương là để khai hóa xứ An Nam mình. Cái công lao ấy thì báo Ba Lê [1] nhan nhản đăng lên, còn cái sưu cao thuế nặng, cái tham quan lại nhũng, cái sĩ khí dân tình bị chém giết, bị bỏ tù, bị đày ải kia thì họ im phăng phắc. Bởi cái cảnh thất quốc vong gia, lòng dân đồ thán, nên cánh giang hồ chúng mình làm sao mà nguôi dạ được, hồn Tổ quốc nặng trĩu trên vai, xót vì quốc dân đồng bào đương rên xiết bởi cường quyền áp chế.

Thực trạng dân tình thế thái bên nhà, bọn mình biết rõ, bấy lâu nay, bọn mình ở bên này có đăng báo chương, hô hào các hạng người Pháp có lương tâm ngõ hầu giúp người An Nam đánh đổ cường quyền áp chế, nhưng mà kết quả chẳng được là bao, cái khát vọng tự do, bình đẳng, bác ái mà ông Mạnh Đức Tư Cưu, ông Lư Thoa [2] khởi xướng chẳng nhỏ được giọt nào trên cái đất An Nam mình.

Xem thế thì ngẫm ngay được rằng: một chủng tộc muốn như chủng tộc văn minh chỉ có tự lập tự cường. Nhưng khốn nỗi ở nước An Nam ta từ ngày quan quân nước Pháp đem binh thuyền đến mà chinh phục mãi tới ngày nay, sĩ khí dân tình khởi sự chống lại chính phủ bảo hộ tiếp diễn liên miên hết cuộc này đến cuộc khác, rốt cuộc đâu hoàn đó, chẳng nhúc nhích được chút nào. Ngày nay, việc khởi sự lần hồi giảm đi bởi cái dã tâm của hạng người dạ thú, của kẻ đầu trâu mặt ngựa, bởi thiếu người hướng đạo.

SO SÁNH BẮC NAM

bac nam

Vào Nam tôi mới hiểu rằng, chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người. Trong khi đó ở miền Nam người ta có thể nghe bất cứ thứ đài nào, Pháp, Anh, Mỹ… nếu người ta muốn. Đó mới là chế độ của nền văn minh. Và thật chua chát khi nền văn minh đã thua một chế độ man rợ. Đó là sự hàm hồ và lầm lẫn của lịch sử. Đó là bài học đắt giá và nhầm lẫn lớn nhất mà dân tộc Việt Nam phạm phải...” – Dương Thu Hương.
Một câu hỏi da diết xuất hiện trong những khoảnh khắc ấy: những gương mặt mà ta đã gặp, những ngôi nhà, góc phố, hàng cây, mỗi ngôi làng hay thậm chí một tiếng chuông chùa trong đêm sẽ như thế nào, sẽ ra sao, nếu như không có Ngày Độc lập 2/9 ấy?...” – Trương Tấn Sang
Tạo hóa gây chi cuộc hí trường Đến nay thấm thoát mấy tinh sương Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo Nền cũ lâu đài bóng tịch dương Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt Nước còn cau mặt với tang thương Ngàn năm gương cũ soi kim cổ Cảnh ấy người đây luống đoạn trường” (Bà Huyện Thanh Quan)
Bài thơ tác giả “hoài cảm” sau năm 1802 khi Nguyễn Ánh đánh bại nhà Tây Sơn lên ngôi, niên hiệu Gia Long và định đô ở Huế. Từ đó, Thăng Long (Hà Nội) chỉ còn là “cố đô” – Lời thơ mang âm hưởng hoài niệm tiếc nuối một thời vàng son dĩ vãng.
Bối cảnh cũng gần giống như vậy – Sài Gòn xưa “hòn ngọc Viễn Đông” một hình ảnh thiêng liêng, thân thương không thể nào phai nhòa trong trái tim của gần ba mươi triệu người miền Nam, Việt Nam, có một thời, dù khói lửa chiến chinh từ phía Bắc, bên kia vĩ tuyến 17 tràn sang nhưng cũng cố gắng vươn lên trong những khoảnh khắc “tạm yên bình” ngắn ngủi giữa thập niên 60-70 – Ngắn ngủi thôi, nhưng những gì có được cũng đã làm cho những trái tim còn thuần khiết “tính người” như nhà văn nữ miền Bắc Dương Thu Hương phải mềm lòng thổn thức rơi lệ bởi cảm xúc trong ngậm ngùi, “tiếc nuối”, giữa lòng TP/phố Sài Gòn 30/4/1975. Nhà văn này tâm sự….
Dương Thu Hương: (thở dài) Điên rồ thì tôi có nhiều thứ điên rồ. Khóc thì tôi có hai lần khóc.
Lần thứ nhất khi đội quân chiến thắng vào Sài Gòn năm 1975, trong khi tất cả mọi người trong đội quân chúng tôi đều hớn hở cười thì tôi lại khóc. Vì tôi thấy tuổi xuân của tôi đã hy sinh một cách uổng phí. Tôi không choáng ngợp lắm vì nhà cao cửa rộng của miền Nam, mà vì tác phẩm của tất cả các nhà văn miền Nam đều được xuất bản trong một chế độ tự do; tất cả các tác giả mà tôi chưa bao giờ biết đều có tác phẩm bầy trong các hiệu sách, ngay trên vỉa hè; và đầy dẫy các phương tiện thông tin như TV, radio, cassette. Những phương tiện đó đối với người miền Bắc là những giấc mơ. Ở miền Bắc, tất cả mọi báo đài, sách vở đều do nhà nước quản lý. Dân chúng chỉ được nghe đài Hà Nội mà thôi; và chỉ có những cán bộ được tin tưởng lắm mới được nghe đài Sơn Mao, tức là đài phát thanh Trung Quốc. Còn toàn bộ dân chúng chỉ được nghe loa phóng thanh tập thể; có nghĩa là chỉ được nghe một tiếng nói. Vào Nam tôi mới hiểu rằng, chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người. Trong khi đó ở miền Nam người ta có thể nghe bất cứ thứ đài nào, Pháp, Anh, Mỹ… nếu người ta muốn. Đó mới là chế độ của nền văn minh. Và thật chua chát khi nền văn minh đã thua một chế độ man rợ. Đó là sự hàm hồ và lầm lẫn của lịch sử. Đó là bài học đắt giá và nhầm lẫn lớn nhất mà dân tộc Việt Nam phạm phải. (Nguồn: Nhật Báo Người Việt).
Và mới đây trong một bài viết nói về ngày 2/9 có cái tựa “Phải biết hổ thẹn với tiền nhân” ông “Tổng thống” (CT nước) Trương tấn Sang như “tâm sự” rằng (nguyên văn): “Một câu hỏi da diết xuất hiện trong những khoảnh khắc ấy: những gương mặt mà ta đã gặp, những ngôi nhà, góc phố, hàng cây, mỗi ngôi làng hay thậm chí một tiếng chuông chùa trong đêm sẽ như thế nào, sẽ ra sao, nếu như không có Ngày Độc lập 2/9 ấy?…” thì những dòng của viết bài này ngoài mục đích hoài cảm “một thoáng hương xưa” với đồng bào, nhất là các bạn đọc trẻ trong và ngoài nước sinh sau 1975 thì cũng nhân tiện gửi đến ngài “Tổng thống nước” một số hình ảnh cũ của Sài Gòn ngày xưa, nơi mà chắc ngài không lạ (vì ngài từng là “chủ nhân ông”, hít thở không khí Sài Gòn một thuở) với cùng một câu hỏi: “…cảnh cũ này sẽ thay đổi ra sao, nếu như không có Ngày 2/9 định mệnh ấy?...” thưa ông!?…
Thập niên 1960-70 đường ray xe lửa vẫn còn trên đường Hàm Nghi – Sài Gòn

Saturday, July 20, 2013

Hoàng Sa, Trường Sa thời VNCH


Ông Nguyễn Đình Đầu
Ông Nguyễn Đình Đầu có nhiều công trình nghiên cứu về lãnh thổ Việt Nam

Vấn đề chủ quyền đối với các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là một trong các mối quan tâm lớn của người Việt, nhất là trong bối cảnh căng thẳng gia tăng tại Biển Đông.
Hoàng Sa đã hoàn toàn thuộc về Trung Quốc sau trận hải chiến 19/01/1974, khi 50 chiến sỹ Việt Nam Cộng hòa thiệt mạng trong lúc bảo vệ chủ quyền của Việt Nam trên quần đảo này.
Đài BBC nói chuyện với nhà sử học lão thành Nguyễn Đình Đầu về chính sách của Việt Nam Cộng hòa đối với Hoàng Sa - Trường Sa:
Ông Nguyễn Đình Đầu: Thời VNCH, Hoàng Sa - Trường Sa nằm ở miền Nam nên thuộc chủ quyền của VNCH, cho tới năm 1975.
Từ mấy trăm năm về trước, Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam. Khi người Pháp tới, thì quản lý là nhân danh Việt Nam, do vậy chủ quyền đối với hai quần đảo này vẫn thuộc về Việt Nam.
Tôi biết là trên cả hai nơi này, đều đã có các nghiên cứu, khảo sát khí tượng học từ rất lâu rồi. Riêng Hoàng Sa, là đảo có nhiều chim, nhiều phân chim, nên người Việt Nam trong những năm 60-70 còn khai thác phân chim khối lượng lớn ở đó.
Tuy nhiên, như chúng ta đã biết, năm 1974 Trung Quốc đã có hành động quân sự để chiếm Hoàng Sa.
BBC: Hồi đó, ông đang sống và làm việc tại Sài Gòn. Phản ứng của chính quyền và dư luận lúc đó ra sao ạ?
Ông Nguyễn Đình Đầu: Ngay lập tức chính phủ VNCH đã lên tiếng phản đối, đưa vấn đề Hoàng Sa ra quốc tế. Lúc đó họ có quan hệ với Liên Hiệp Quốc và các nước mà người ta gọi là các nước tự do.
Lúc ấy ở miền Nam, tôi cứ tưởng rằng Trung Quốc lấy Hoàng Sa để giao lại cho Việt Nam Dân chủ cộng hòa, cho Bắc Việt. Nhưng không ngờ, họ chiếm là chiếm đứt luôn đất của mình.
Mà tôi cho rằng vào thời điểm ấy, nhiều người cũng nghĩ như tôi, là Trung Quốc lấy Hoàng Sa cho VNDCCH.
Một điều lạ, là trong khi dư luận phản ứng như thế ở miền Nam, mà VNDCCH không có phản ứng gì.
BBC: Thưa ông, có cáo buộc là chính quyền ông Nguyễn Văn Thiệu đã "làm mất Hoàng Sa", không hiểu ông nghĩ sao?
Ông Nguyễn Đình Đầu: Không đơn giản như thế. Lúc ấy, có quân đội VNCH được giao nhiệm vụ giữ Hoàng Sa, và đã có kháng cự mãnh liệt (với quân Trung Quốc).
Bên VNCH bị chìm một số tàu, thương vong thì cả hai phía đều bị nhiều.
BBC: Để khẳng định lại chủ quyền với các quần đảo đã mất, theo ông Việt Nam cần phải làm gì?
Ông Nguyễn Đình Đầu: Có hai vấn đề - đối với các chuyên gia, nhà nghiên cứu, sử học... như chúng tôi, thì chúng tôi đưa ra những bằng chứng, tư liệu về chủ quyền của Việt Nam đối với Hoàng Sa và Trường Sa.
Chúng tôi có nhiều tư liệu bản đồ của cả Trung Quốc và các nước, trong đó nói Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam, và Việt Nam có chủ quyền ở Biển Đông. Tất nhiên tài liệu của Việt Nam trong các thời kỳ cũng nói như vậy. Đó là trách nhiệm của chúng tôi công bố những tài liệu đó.
Còn vấn đề giải quyết tranh chấp trên thực tiễn ra sao thì lại thuộc về phạm vi chính trị.
via BBC

Friday, July 19, 2013

"NGOẮC TAY" MỸ-TRUNG VỀ HOÀNG SA 1974 (?!)


(Có dựa theo một số Tài liệu lưu trữ 
tại Bộ quốc phòng Trung Quốc 
và Tài liệu quân đội VNCH)
T.L THAM KHẢO
Sau khi cưỡng chiếm nhóm đảo An Vĩnh (Amphitrite Group) vào ngày 21 tháng 12 năm 1956, đến năm 1974, dùng chính sách ngoại giao "bóng bàn" bang giao được với Hoa Kỳ, Trung Quốc đã chuẩn bị khá kỹ càng kế hoạch bành trướng tại Biển Đông. Ngoài tầm quan trọng về mặt quân sự, với dân số quá đông trên 1 tỷ người, Trung Quốc cần tận dụng các tài nguyên về ngư sản và khoáng sản tại vùng biển chưa được khai thác này để sống còn. Người Mỹ lúc đó đã rút quân khỏi Việt Nam (1-1973) và cũng đã có kế hoạch triệt thoái khỏi toàn vùng Đông Nam Á bằng cách đóng cửa các cơ sở quân sự quan trọng tại Phi Luật Tân như căn cứ Không Quân Clark Air Base, căn cứ Hải Quân Subic Bay.

Lo ngại rằng sự vắng mặt của mình sẽ tạo cơ hội tốt cho Nga Xô bành trướng nên Hoa Kỳ cũng muốn có một lực lượng tương đối mạnh khả dĩ có thể thay thế họ ngăn chận và cầm chân lực lượng đối thủ chiến tranh lạnh hàng đầu. Trung Quốc đang có tham vọng bành trướng tại Biển Đông, còn Hoa Kỳ muốn ngăn chận ảnh hưởng của Nga Xô tại vùng này nên chúng ta không ngạc nhiên khi "kẻ cắp bà già" bắt tay nhau, Hoa Kỳ đã ngầm thỏa thuận để Trung Quốc ngang nhiên lấn chiếm quần đảo Hoàng Sa của VNCH và sau này tiến xa hơn tới tận Trường Sa, cách lãnh thổ Trung Quốc cả ngàn cây số.
Để mở đầu kế hoạch lấn chiếm, trên mặt ngoại giao, Bộ Ngoại Giao Trung Quốc đột nhiên lên tiếng đòi chủ quyền tại Hoàng Sa, đồng thời lén lút cho ngư thuyền võ trang chở quân lính giả dạng dân đánh cá đổ bộ lên một số đảo do VNCH kiểm soát từ lâu trong vùng Hoàng Sa. Dự đoán thế nào phía VNCH cũng phản ứng mạnh mẽ, Chính phủ Trung Quốc từ các giới chức cao cấp nhất như Chủ Tịch Mao Trạch Đông đến Đặng Tiểu Bình, Châu Ân Lai và toàn bộ Quân ủy Trung ương (Trung Quốc) đã đồng thanh quyết định sẽ dùng biện pháp quân sự để đánh chiếm Hoàng Sa từ tay VNCH khi có thời cơ.
Khởi đầu, họ đổ quân lên các đảo, đồng thời cho tàu bè và chiến hạm khiêu khích lực lượng VNCH. Nếu các chiến hạm VNCH lặng lẽ cúi đầu bỏ đi như lời một viên chứa Hoa Kỳ tại Việt Nam đe dọa "nếu các chiến hạm Việt Nam nổ súng tại Hoàng Sa, Hải quân VNCH sẽ bị xoá tên ngay, "Trung Quốc sẽ ngang nhiên chiếm Hoàng Sa theo chiến thuật tiệm tiến "tằm ăn dâu" lấy từng đảo một như họ làm tại Trường Sa sau này. Ngược lại, nếu Việt Nam Cộng Hòa tham chiến, dù các Hải quân VNCH có chiến thắng đánh chìm tất cả các chiến hạm Trung Quốc tại chỗ nhưng vẫn không thể giữ được Hoàng Sa vì lực lượng tăng viện Trung Quốc gồm nhiều chiến hạm tối tân và có cả phi cơ tham chiến sẽ kéo tới đánh chìm các chiến hạm VNCH dễ dàng. Vì vậy, khi TDH Lý Thường Kiệt được phái ra Hoàng Sa vào ngày 15 tháng 1 năm 1974 để thám sát, chính phủ Trung Quốc liền lập tức xử dụng phương tiện quân sự. Tài liệu Trung Quốc tóm lược kế hoạch lấn chiếm này như sau:

Thursday, July 18, 2013

Vietnam’s Unearned White House Invitation

The White House announced last week that President Obama will be hosting the president of Vietnam, Truong Tan Sang, on his first visit to Washington on July 25. The meeting appears to fall under the U.S. administration’s Asia-Pacific rebalancing strategy, or Asia Pivot, which is aimed in large part at addressing the rising regional tensions associated with China’s political and economic pressure on its smaller neighbors. While stepping up its dialogue with Beijing, the United States is strengthening ties with allies and other countries in East and Southeast Asia. But unlike most of these partners, Vietnam remains a repressive one-party state and has done little, by way of democratic reform, to earn a presidential invitation.

An important focus of the July 25 talks will be the maritime territorial disputes between China and its neighbors in the South China Sea. The smaller countries in the area are looking to the United States for support in the face of bullying from Beijing, but Vietnam receives the worst ratings of any of these states in Freedom in the World 2013, the most recent edition of Freedom House’s annual global assessment of political rights and civil liberties. It performs only slightly better than China itself.

It is true that the president of Burma—for decades one of the world’s most repressive countries—was invited for a landmark visit to the White House in May, but this came only after key steps toward democracy that included a new constitution, the election of a multiparty parliament, the release of many political prisoners, and a dramatic opening in the media landscape. None of these milestones have been achieved in Vietnam, and it is unclear that the regime has made any decision to pursue them.

Saturday, July 13, 2013

Bảo tàng chứng tích chiến tranh





Bảo tàng chứng tích chiến tranh
 Phòng A

"TỘI ÁC MỸ - NGỤY"


Việt cộng luôn mang vụ thảm sát Mỹ Lai; sai phạm của một vài cá nhân biến chất trong hàng ngũ quân đội Hoa Kỳ, để tuyên truyền như một chủ trương của quân đội Hoa Kỳ tham chiến tại Việt Nam, qua cái gọi là "Tội ác Mỹ Ngụy". Chúng luôn tuyên truyền xuyên tạc về hình ảnh sự hiện diện của lính Mỹ trong cuộc chiến tự vệ chống làn sóng cộng sản NGA - TÀU, của khối tự do tại vùng Đông Nam Á và miền Nam Việt nam trong lịch sử. 
VNSG đang cố gắng sưu tầm, truy tìm lại những hình ảnh của quân đôi Mỹ đã từng tham chiến tại Việt Nam, với hy vọng giúp các bạn trẻ dễ dàng, hình dung và nhận định được một góc cạnh nào đó tài liệu hình ảnh của lịch sử, của chiến tranh Việt Nam một cách đúng đắn, không giống như những gì bọn Việt cộng đã và đang xảo trá tuyên truyền bao lâu nay.

Viet communists always use My Lai massacre, an individual mistake of several American soldiers, as a propaganda that it were a systematic policy of American military in the Vietnam War throughout the so-called “American crimes” that they have made up. They always distort the appearance of the American military in the defensive against Russian and Chinese communists, of the freedom countries in South East Asia, and of South Vietnam in their crafty history. 
I have been collecting the real documents, true evidence, and proper pictures of the American military in Vietnam in order to help the young generation to have a clear understanding the real history about the Vietnam War which has been distorted by the Viet communist party.





Tuesday, July 2, 2013

Thỏa Hiệp ngầm 05-07-2020 là ngày thực hiện đợt I sát nhập nước Việt Nam vào Trung Cộng


TS KERBY ANDERSON NGUYỄN

10 giờ sáng ngày 08-04-2013, Thiếu tướng Hà Thanh Châu, Chính Ủy Tổng Cục Công Nghiệp Quốc Phòng (Chủ Nhiệm Tổng Cục là Trung Tướng Nguyễn Đức Lâm) được Luật Sư William Lê hướng dẫn đến Sở Di Trú King County, Seattle, tiểu bang Washington State, nạp đơn "xin tỵ nạn chính trị", sau 2 tuần lễ ông và vợ ông đi thăm 3 người con đang là "du học sinh" ở tiểu bang này.

Bốn ngày sau, qua trung gian của 1 "viên chức" cao cấp Hoa Kỳ, ông trao cho chủ bút Tạp Chí Foreign Policy Magazine một tập tài liệu "tối mật", có liên quan đến sự sống còn của nước Việt nam, dự trù sẽ đăng tải cuối năm 2013. Tập tài liệu này, do người anh vợ của ông, Thiếu Tướng H.T.T. làm Chính Ủy Tổng Cục 2, dưới thời Tổng Cục Trưởng Trung Tướng Nguyễn Chí Vịnh, chép lại nguyên văn từ cuốn băng nhựa AKAI mang bí số ML887, ghi âm những cuộc họp bí mật của các nhà lãnh đạo Việt Nam: Nguyễn Văn Linh, Lê Khả Phiêu, Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Nông Đức Mạnh và Trung Cộng: Giang Trạch Dân (sinh năm 1926), Lý Bằng, Lương Quang Liệt, Diệp Tuyển Ninh, Dương Đắc Chí, Hứa Thế Hữu... tại Thành Đô, thảo luận các thỏa hiệp sát nhập nước Việt Nam vào lãnh thổ "Trung Quốc".

Chúng tôi (tác giả bài viết này), hiện làm "bỉnh bút" cho tờ Foreign Policy Magazine, nên được phổ biến bằng Việt ngữ, giới hạn, trong vòng thân hữu.

Thật ra, các cam kết "giao nước Việt Nam cho Trung Quốc", đã được "ký" bằng "lời hứa danh dự " của ông Hồ Chí Minh với 2 Đại Tướng Tàu Trần Canh và Vị Quốc Thanh, thay mặt cho Mao Trạch Đông vào năm 1926. Bốn năm sau, năm 1930, thành lập Đảng Cộng Sản Việt Nam, ông Hồ khẳng định một lần nữa với Tổng Lý Chu Ân Lai:"Việt Nam và Trung Quốc tuy hai mà một. Một dân tộc. Một Nền văn hóa. Một phong tục. Một tổ quốc. Nếu giúp chúng tôi thắng Pháp, thắng Nhật, thắng tất cả bọn tư bản vùng Đông Nam Á, nắm được chính quyền, thì nợ viện trợ sẽ hoàn trả dưới mọi hình thức, kể cả cắt đất, cắt đảo, lùi biên giới nhượng lại cho Trung Quốc, chúng tôi cũng làm, để đền ơn đáp nghĩa...."

Ngày 14-09-1958, ông Hồ chỉ thị Thủ tướng Phạm Văn Đồng ký "công hàm" giao đứt quần đảo Hoàng Sa cho Mao Trạch Đông. Lê Duẩn (tên thật Lê Văn Nhuận: 1907-1986) chết ngày 10-07-1986, ông Nguyễn Văn Linh (Mười Cúc) lên nắm chức Tổng Bí Thư, tức khắc nối lại bang giao với Trung Quốc bằng 1 câu nói để đời trong lịch sử: "Tôi cũng biết rằng, dựa vào Trung Quốc sẽ mất nước, nhưng mất nước còn hơn mất Đảng ".

Ngày 10-08-1987, ông Nguyễn Văn Linh (đang mắc bệnh ung thư) bay qua Trùng Khánh gặp Hồ Diệu Bang (1915-1989), Đặng Tiểu Bình (1904-1992= thọ 92 tuổi) bàn luận về các kế hoạch cắt đất, cắt biên giới và phát họa rõ ràng hơn 1 chương trình "sát nhập Việt Nam vào lãnh thổ Trung Quốc" qua chiến thuật "Hoà Bình, hữu nghị, chầm chậm, êm ả, kín đáo, không ai có quyền biết đến" với thời gian 60 năm, phân ra làm 3 giai đoạn, mỗi giai đoạn 20 năm.

GIAI ĐOẠN I : Ngày 15-07-2020 : QUỐC GIA TỰ TRỊ.
GIAI ĐOẠN II : Ngày 05-07-2040 : QUỐC GIA THUỘC TRỊ.
GIAI ĐOẠN III: Ngày 05-07-2060 : Tỉnh lỵ Âu Lạc.

Tỉnh trưởng vẫn là người Việt, đặt dưới quyền lãnh đạo của Tổng Đốc Quảng Châu.

Thời gian này, tiếng Việt là ngôn ngữ phụ, tiếng tàu là ngôn ngữ chính. Một chút lịch sử về "Âu Lạc”: “Thế kỷ thứ 3 trước Tây Lịch, ông Thục Phán, thủ lãnh của bộ tộc Âu Việt, là một trong những bộ tộc của Bách Việt ở về phía Bắc Văn Lang đã cùng Hùng Vương thứ 18 đánh bại cuộc xâm lăng của nhà Tần. Sau khi thắng quân Tần, vua Hùng Vương nhường ngôi cho Thục Phán, sát nhập lãnh thổ của người Âu Việt và Lạc Việt vào một, lập nước Âu Lạc, đóng đô ở Cổ Loa, thuộc huyện Đông Anh, Hà Nội ngày nay. Ông tự xưng là An Dương Vương, Nước Âu Lạc của An Dương Vương bị Triệu Đà thôn tính vào năm 206 trước Tây Lịch”.


QUY CHẾ KHU TỰ TRỊ: Sau đây xin mời quý vị nghe lại cuộn băng nhựa của Tổng Cục 2 Việt nam với lời lẽ bề trên, trịch thượng của người Tàu, ban mệnh lệnh, giáo huấn, dạy dỗ, răn đe cấp lãnh đạo Việt Nam phải làm những gì suốt 60 năm dài "tịch thu" nước Việt Nam từng bước một: "Âm thầm, Lặng lẽ, Từ từ như tằm ăn dâu. Khéo như dệt lụa Hàng Châu. Êm như thảm nhung Thẩm Quyến..." theo thể thức "diễn tiến hoà bình". Làm cách nào để cho người Việt Nam và dư luận quốc tế nhìn nhận rằng, người Tàu không "cướp nước Việt" mà chính người Việt Nam tự mình "dâng nước" và tự ý đồng hóa vào dân tộc Trung Hoa.

Wednesday, June 26, 2013

Sự thật về Trại Tù Binh Phú Quốc-Bùi Mạnh Hùng

Thưa Qúy Vị, Qúy NT và CH…
Gần đây 1 số báo chí ở VN có những bài viết ”tố cáo”chế độ ngược đãi tra tấn tù nhân VC ở Phú Quốc trước năm 75. Có cả 1”Viện Bảo Tàng”để ”minh họa”lại những tội ác của VNCH và tay sai v.v…
Và gần đây nhất, vào ngày 15 tháng 3, 2013, cộng sản Việt Nam, cho khánh thành“Khu di tích lịch sử – Trại giam tù binh cộng sản Việt Nam/Phú Quốc” với mục đích nuôi dưỡng lòng căm thù quân, dân Việt Nam Cộng Hòa, tuyên truyền, vu cáo, lừa bịp những người trẻ và bọn du khách ngoại quốc khờ khạo, dễ tin … Đã qua 38 năm dài, giờ đây đại đa số người dân Việt đã rõ bộ mặt thật của chúng….
Phí công, vô ích ..chẵng ai nghe và tin vẹm…
Chắc chắn như thế…
Xin chuyển đến Qúy Vị, Qúy NT và CH…
tổng hợp những hình ảnh, tài liệu mới và những hình ảnh,
tài liệu mà chúng tôi đã chuyển đến Qúy Vị từ tháng 9/2012…
Tài liệu dài…Xin mời Qúy Vị thư thả xem, đọc để biết những sự thật – có thể có nhiều người chưa được biết -
Để tường, tùy nghi thẩm định và xin góp tay phổ biến rộng rãi…   
BMH
Washington, D.C.

LTS: – Việc Việt cộng tuyên truyền bịp bợm từ khi đảng cướp Cộng sản Việt Nam thành lập do sự chỉ đạo của Nga sô cho tới nay, thành tích lừa bịp để bán nước, hại dân đã không ngừng nghỉ mà ngày càng thêm chồng chất. 
Sau 38 năm xâm lăng và cưỡng chiếm nước Việt Nam Cộng Hòa, CSVN vẫn không ngừng nghỉ gia tăng lừa bịp các thế hệ sinh sau đẻ muộn và thế giới bằng những hình ảnh, bằng những chứng liệu ngụy tạo nhằm vu khống, bội nhọ chính nghĩa của chính quyền nước Việt Nam Cộng Hòa nói chung và của Quân Lực VNCH nói riêng trong cuộc chiến tự vệ, chống lại cuộc xâm lăng của làn sóng Đỏ, mà Hồ chí Minh cùng đồng bọn đã nhận súng đạn, vũ khí của Nga, Tàu về khởi chiến. 
Đảng CSVN đã ngụy tạo nhiều khu gọi là “di tích lịch sử chiến tranh”… , ngày 15/3/2013, Việt cộng đã cho khánh thành khu “di tích lịch sử Phú quốc : Trại giam tù binh cộng sản Việt Nam”Nhưng những hình tượng mà chúng ngụy tạo, đã không lừa bịp được người dân Việt cũng như thế giới khi đối chiếu với một số hình ảnh thực tế về cuộc sống của các cán binh Việt cộng bị bắt làm tù binh tại Phú Quốc, khi chúng xâm lăng nước Việt Nam Cộng Hòa đã được ghi lại dưới đây.
Việc bôi xóa lịch sử, cố lừa bịp hòng giành chính nghĩa, lẽ phải về chúng bằng mọi hình thức, phương tiện, bất kể thủ đoạn đê hèn nào, lần lượt được đảng CSVN đem ra thực hiện, nhằm cho việc “cha truyền con nối” như Tàu cộng, Bắc Hàn đang theo đuổi. Đó là ý đồ đen tối và việc làm của đảng CSVN!
Còn chúng ta, những người dân Việt yêu nước chân chính, bổn phận phải tiếp nối việc bảo tồn sự thật lịch sử trong sáng của tiền nhân.

 
BMH
Washington, D.C  From: BMH
Sent: Sun, Sep 16, 2012 4:23 pm
Subject: Fwd: 82 Hình Sinh Họat Của Tù Binh Cộng Sản Bắc Việt Tại Trại Tù Binh An Thới, Phú Quốc…
  Thưa Qúy Vị, Qúy NT và CH… Trong những ngày qua một số  hình ảnh thật đặc biệt, quý giá được phổ biến trên Net, về trại tù binh lớn nhất của QLVNCH thiết lập tại An Thới, thuộc đảo Phú Quốc,giam giử những cán binh cộng sản Bắc Việt… (gồm khỏang 54 tấm hình).
Hôm nay chúng tôi xin gởi tới Quý Vị bộ sưu tập sau đây, có số hình nhiều hơn 82 tấm,  bao gồm những hình ảnh sinh họat hàng ngày của tù binh cộng sản tại trại Tù Binh An Thới, Phú Quốc, và khi bọn vẹm này được trao trả về cho cộng sản Bắc Việt, để đổi lại một số, nhỏ hơn nhiều Chiến Sĩ QLVNCH đã không may, rơi vào ngục tù của chúng. Thật sự mà nói những tên cán binh cộng sản Bắc Việt này phải cám ơn Chính phủ và QLVNCH, vì vào đây được nuôi ăn cho mập và không phải sinh bắc tử nam. Không những thế (đã dự tính và chuẩn bị cho việc trao đổi những Chiến Sỉ Quân Lực Hoa Kỳ đang bị giam cầm tại Hỏa Lò Hà Nội..) Hoa Kỳ cũng đã quan tâm trong việc “nuôi” những tên tù binh này. Nếu tôi nhớ không lầm, các Quân Y Sĩ  Hoa Kỳ tại Bịnh Viện 3 Dã Chiến ở phi trường Trà Nóc, Bình Thủy, Cần Thơ cũng thường thăm viếng trại tù này… và nhiều phái đòan quân sự, dân sự Hoa Kỳ khác… Và cũng không quên ca ngợi những sự hy sinh, chịu đựng, gian khổ, căng thẳng tinh thần của những Chiến Sĩ Quân Cảnh trách nhiệm tại trại tù này, hằng ngày phải trực diện đối đầu với những kẻ thù, gian trá, mưu mô và hết sức nguy hiểm, vì dể dàng thiệt mạng nếu có sơ hở khi đối phó với bọn vẹm này. Qua những hình ảnh này để cho mọi người , nhất là bọn Việt Gian, trở cờ, thân cộng, phản chiến, thấy rỏ sự đối xử đầy nhân đạo, tôn trọng quy ứơc tù binh chiến tranh, của Chính phủ VNCH, QLVNCH đối với những tên giặc xâm lăng từ miền Bắc.