Showing posts with label văn học. Show all posts
Showing posts with label văn học. Show all posts

Thursday, July 18, 2013

Vietnam’s Unearned White House Invitation

The White House announced last week that President Obama will be hosting the president of Vietnam, Truong Tan Sang, on his first visit to Washington on July 25. The meeting appears to fall under the U.S. administration’s Asia-Pacific rebalancing strategy, or Asia Pivot, which is aimed in large part at addressing the rising regional tensions associated with China’s political and economic pressure on its smaller neighbors. While stepping up its dialogue with Beijing, the United States is strengthening ties with allies and other countries in East and Southeast Asia. But unlike most of these partners, Vietnam remains a repressive one-party state and has done little, by way of democratic reform, to earn a presidential invitation.

An important focus of the July 25 talks will be the maritime territorial disputes between China and its neighbors in the South China Sea. The smaller countries in the area are looking to the United States for support in the face of bullying from Beijing, but Vietnam receives the worst ratings of any of these states in Freedom in the World 2013, the most recent edition of Freedom House’s annual global assessment of political rights and civil liberties. It performs only slightly better than China itself.

It is true that the president of Burma—for decades one of the world’s most repressive countries—was invited for a landmark visit to the White House in May, but this came only after key steps toward democracy that included a new constitution, the election of a multiparty parliament, the release of many political prisoners, and a dramatic opening in the media landscape. None of these milestones have been achieved in Vietnam, and it is unclear that the regime has made any decision to pursue them.

Saturday, July 6, 2013

Người Con Lai và Chiếc Vỏ Ốc


Bước vào tiệm food to go, tôi thoáng thấy một phụ nữ da đen - mà tôi nghĩ ngay là người Mỹ đen hay Phi châu, đứng trước quầy thức ăn dường như đang lựa chọn. Như thường lệ, tôi đứng đợi tới phiên mình. Bỗng dưng nghe cô ta nói rất rõ ràng bằng tiếng Việt "Bán cho tui một phần cơm chiên nhỏ", làm tôi ngạc nhiên quay lại nhìn, vì không ngờ cô ta nói tiếng Việt rành thế. Da cô này rất đen, đúng điệu là dân lai Mỹ đen chính hiệu. Khi tôi ra bàn ngồi ăn, cô gái bước đến rụt rè chỉ vào chiếc ghế bên cạnh tôi và hỏi "Tui ngồi đây được không?" Tôi gật đầu.

Trời Cali vào đông lành lạnh, ngồi gắp từng đũa mì Nam vang nóng mà nghe ấm cả lòng. Đang múc muỗng nước lèo thì chị da đen lên tiếng "Trời lạnh quá, ăn cái này ngon lắm mà không chắc bụng". Tôi quay sang nhìn thì bắt gặp cô đen vừa đưa tay chỉ chỉ vào tô mì tôi đang ăn, vừa nói với ánh mắt có vẻ thèm thuồng. Chị đen nói với cái giọng chân chất rất nhà quê "Cơm chiên nó hổng ngon bằng nhưng nó chắc cái bụng, tui mới khiêng đồ nặng nổi". Thấy ái ngại, tôi nói ngay "Chị ăn không, tôi kêu tặng chị một tô". Chị đen lắc đầu "Giờ ăn hổng kịp đâu, trễ xe bus là cả tiếng nữa mới có chuyến sau". Tôi hỏi "Chị làm gì mà phải khiêng nặng?". Chị đáp "Tui lau chùi cầu tiêu, lau sàn nhà, chùi rửa hết tất cả phòng, sắp xếp đồ đạc lại ngay ngắn, khiêng bàn ghế, nhiều bàn ghế nặng lắm, cái gì tui cũng làm hết đó, để mười giờ người ta vô thì mọi thứ phải sạch sẽ đâu vô đó". Rồi chị tiếp "Tui ở xa, nên 7 giờ phải dậy rồi, đi xe bus tới đây thì phải đổi xe bus khác mới tới. Nhưng đói quá nên tui phải xuống mua đồ ăn cho no bụng cái đã rồi mới lấy bus đi tiếp đến chỗ làm". Tôi cứ nghĩ chắc chị đen này đi làm thêm overtime ngày cuối tuần, nên tôi nói "Chị làm thêm cuối tuần vậy, họ trả chị khá không?" Chị nói ngay "Tôi đâu có lãnh lương, làm cho nhà thờ mà, cái này là tui tự nguyện làm, tui làm là cho Chúa, mà tui làm nhiều năm nay rồi...".

Wednesday, June 26, 2013

Nữ sĩ Hồng Khương và thi văn tuyển Trần gia “Á Nam Trần Tuấn Khải”

Trưng Nữ Vương (40 - 43) - www.HoPhap.Net
Image du profil
Nước Non Ta Phải Chính Tay Ta Giành Lại
Dẫu Phải Đánh Đổi Bằng Tất Cả Máu Xương.

" Today Tibet-Tomorrow Viet Nam "
Who knows how many other countries in this world are living in these conditions.


Nữ sĩ Hồng Khương và thi văn tuyển Trần gia “Á Nam Trần Tuấn Khải”


Kính thưa quý vị,
Thật là một vinh hạnh cho tôi ngày hôm nay được lên đây giới thiệu với quý vị về nữ sĩ Hồng Khương cùng thân thế sự nghiệp của thân phụ của nữ sĩ là cố văn thi sĩ Á Nam Trần Tuấn Khải, một người được giới phê bình văn học xem như một Thi hào trong văn học sử nước nhà. Thi hào Á Nam Trần Tuấn Khải sinh năm 1894 tại huyện Mỹ Lộc tỉnh Nam Định là một người thông minh, hiếu học được thân phụ là cử nhân Văn Hoán Trần Thụy Giáp dạy dỗ nên ngay từ năm 14 tuổi đã dịch bài Ái Quần trong quyển Ấu Học Tân Thư được quan Án Sát khen là “Khẩu khí thần tình sẽ trở thành người có ích cho xã hội và tặng cho Trần Tuấn Khải bộ văn Quốc Sử Ký mới mua từ Nhật Bản. Lớn lên Trần Tuấn Khải viết văn, làm thơ, làm báo và dịch thuật với các bút danh Côi Hoàng Khách, Đông A Thi, Tiểu Hoa Nhân, Đông Minh, Lâm Tuyền cư sĩ, Giang Hồ Tản Nhân và bút hiệu chính là Á Nam. Năm 1920, Á Nam in tập thơ đầu tay là “Duyên Nợ Phù Sinh”, năm 1925, xuất bản tiểu thuyết “Hồn Hoa” và “Gương Bể Dâu”.
Sinh ra và lớn lên trong hoàn cảnh nước mất nhà tan, cũng như bao nhiêu thanh niên yêu nước thời bấy giờ đã thuộc nằm lòng bài Ái Quốc ca của nhà cách mạng Phan Bội Châu để BIẾT SỐNG và DÁM CHẾT Cho quê hương dân tộc vào thời Pháp thuộc. Những vần thơ yêu nước của nhà cách mạng Phan Bội Châu lại càng ý nghĩa hơn cho gần 90 triệu con dân Việt Nam đang sống quằn quại dưới sự thống trị bạo tàn của tập đoàn Việt gian CS bất nhân, hại dân bán nước:

SỐNG TỦI LÀM CHI ĐỨNG CHẬT TRỜI?
Sống nhìn thế giới hổ chăng ai?
Sống làm nô lệ cho người khiến?
Sống chịu ngu si để chúng cười?
Sống tưởng công danh, không tưởng nước.
Sống lo phú quý chẳng lo đời,
Sống mà như thế đừng nên sống!
Sống tủi làm chi đứng chật trời?
CHẾT MÀ VÌ NƯỚC, CHẾT VÌ DÂN…
Chết đấng nam nhi trả nợ trần.
Chết buổi Đông Chu, hồn thất quốc,
Chết như Tây Hán lúc tam phân.
Chết như Hưng Đạo, hồn thành thánh,
Chết tựa Trưng Vương, phách hóa thần.
Chết cụ Tây Hồ danh chẳng chết,
Chết mà vì nước, chết vì dân..

Tuesday, December 4, 2012

Khứ Nha Trang Hồi Cố Nhân


PHẠM THÀNH CHÂU

1

Bài hát "Nha Trang Ngày Về" của nhạc sĩ Phạm Duy, hắn nghe không chán. Hắn như thấy rõ một anh chàng thất tình đang ngồi ở bãi biển ngó mong, nhớ lại thời cùng "người yêu trong cánh tay", cũng trên bãi biển này, bây giờ không biết người yêu ở đâu?! Với hắn, đi học ở Nha Trang, rồi yêu một cô nữ sinh Nha Trang, nên nghe bản nhạc, hắn cũng buồn man mác. Bây giờ hắn đã về Nha Trang và cũng ra bãi biển ngồi "một mình trên bãi khuya" để tưởng niệm lại mối tình không còn nữa. Nhưng khổ nỗi, mối tình của hắn chỉ là đơn phương nên không thể có người yêu trong cánh tay, và giây phút ngồi một mình trên bãi khuya, hắn chẳng có gì để tưởng nhớ, để tiếc nuối, để buồn rầu. Nói rõ ra, hắn không có kỷ niệm, vì thế, hắn ngồi trên bãi khuya một lúc là phát chán, lại sợ công an đến hỏi thăm hoặc mấy tên đầu gấu đến trấn lột. Việt kiều được nhìn như những tên mán mà túi áo, túi quần đầy ắp đô la.

Tuesday, November 13, 2012

Tập Thơ của thi sĩ Hồng Khương





 TRANG  SỬ  MỚI

            * Gửi bạn TRẺ yêu Nước-Nhà.
       Giọng ca VIỆT- KHANG trái tim bất khuất
       Lời ca VIỆT-KHANG khối óc hào hùng !
      Tiếng lòng VIỆT-KHANG vượt muôn trùng sóng dữ !
       Tiếng chuông VIỆT-KHANG thức triệu người mê ngủ
       Say bả vinh hoa, mồi quỷ dữ nhận chìm
       Tuổi trẻ con cháu RỒNG-TIÊN
        Hơn bốn ngàn năm văn-hiến.
        Cùng VIỆT-KHANG đứng lên gỡ xích xiềng.
        Diệt bạo quyền, đuổi xâm lăng.
       Mở trang sử, xoay cuộc chuyển vần.
       Ánh sáng Nhân-quyền, Dân-chủ, Tự-do lan tràn.
       Sẵn sàng hy sinh máu xương giống nòi.
      Quật cừơng theo chí Ông Cha.
      Phá nhà tù lớn, để dân lành sống tự do.
      Anh-hùng, kiệt -nữ ra tay xây lại cơ đồ,
      gần sáu mươi năm băng hoại.
      Bạn Trẻ ! hiên ngang xông tới.
      Đem thắng lợi, hoa vinh quang dân tộc đời đời.
      Ta cùng hô vang VIỆT-NAM muôn năm !  ! !
            Phila. 27-02-2012
           Trân-Chinh-Nương

Chinh Nuong



&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&


      CHUYỂN VẦN THẾ CUỘC

  * Trang tặng Chiến-sĩ LÊ-CHÂN.

Sunday, October 21, 2012

TẬP THƠ TRANH ĐẤU CỦA THI SĨ HỒNG KHƯƠNG


 CHUYỂN VẦN THẾ CUỘC 
    
* Trang tặng Chiến-sĩ LÊ-CHÂN. LÊ-CHÂN đây LÊ-CHÂN Bước xa mỏi tiếp gần Vượt bao ngành gian khổ Kiên dũng trải một thân... Lạnh , mưa tuôn xối xả Thân yếu mềm đôi chân Mắt hoa đêm thức trắng Mong xoay cuộc chuyển vần ! Mười ba năm ngục thất Chịu muôn vàn khó khăn Thế lực nào mua được? Vững lòng với chữ TÂM. Nước Nhà đang nghiêng ngả Dầu trải vạn gian truân Xin thề dâng hiến trọn Quê hương muôn triệu dân. Upper-Dảby, Hè Tân Mão-2012 Trần-Chinh-Nương

@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@

TRANG  S  MỚI

            * Gửi bạn TRẺ yêu Nước-Nhà.

       Giọng ca VIỆT- KHANG trái tim bất khuất
       Lời ca VIỆT-KHANG khối óc hào hùng !
 Tiếng lòng VIỆT-KHANG vượt muôn trùng sóng dữ !    Tiếng chuông VIỆT-KHANG thức triệu người mê ngủ
       Say bả vinh hoa, mồi quỷ dữ nhận chìm
       Tuổi trẻ con cháu RỒNG-TIÊN
        Hơn bốn ngàn năm văn-hiến.
        Cùng VIỆT-KHANG đứng lên gỡ xích xiềng.
        Diệt bạo quyền, đuổi xâm lăng.
       Mở trang sử, xoay cuộc chuyển vần.
       Ánh sáng Nhân-quyền, Dân-chủ, Tự-do lan tràn.
       Sẵn sàng hy sinh máu xương giống nòi.
      Quật cừơng theo chí Ông Cha.
      Phá nhà tù lớn, để dân lành sống tự do.
      Anh-hùng, kiệt -nữ ra tay xây lại cơ đồ,
      gần sáu mươi năm băng hoại.
      Bạn Trẻ ! hiên ngang xông tới.
      Đem thắng lợi, hoa vinh quang dân tộc đời đời.
      Ta cùng hô vang VIỆT-NAM muôn năm !  ! !
            Phila. 27-02-2012
           Trân-Chinh-Nương

Wednesday, October 10, 2012

THẰNG CHỒNG VIỆT KIỀU CỦA TÔI

              

Những ai phải trải qua cay đắng mới biết giá trị đích thực của cuộc sống. Tôi cũng vậy. Hạnh phúc, tiền bạc, danh vọng, và bộ mặt đã làm tôi như quay cuồng.
Cũng chỉ vì “lấy chồng Việt Kiều” và “có rể Việt Kiều” đã làm cho “thằng chồng Việt Kiều” của tôi điêu đứng và tôi suýt bỏ rơi anh ta khi mới bắt đầu qua đây.Có lẽ tôi quá cay đắng nhưng tôi đã hối hận rất nhiều.
Tôi vốn ở Biên Hòa, được cho là xinh đẹp từ nhỏ. Tôi được gia đình cưng chiều nhưng không có hư đốn. Tôi vào được Đại Học Sư Phạm nghành Anh Văn và học xong.Trong thời gian làm kiếp sinh viên, gia đình tôi đi xuống và lam lũ. Tôi trở thành sinh viên nghèo phải bươn chãi kiếm sống vì gia đình tôi không thể chu cấp mọi chi phí.
Ở xóm, có nhiều người lấy chồng Việt Kiều và có tiền xây nhà cao ráo. Ai cũng nói tôi có học và có sắc tại sao không kiếm được chồng Việt Kiều cho gia đình đỡ khổ. Cuộc sống khốn khổ như vậy khiến cho tôi nghĩ đến chuyện “lấy chồng Việt Kiều” để cưu mang gia đình.Tôi nghĩ đơn giản như vậy, chính vì đơn giản đó đã làm hại một người, đó là thằng chồng Việt Kiều của tôi.
Với ý nghĩ đơn giản, tưởng rằng ở nước ngoài ai cũng ăn sung mặc sướng dễ kiếm ra tiền. Tôi có đọc sách báo thì thu nhập trung bình hàng năm của người Mỹ là 24 ngàn đô-la. Nếu thằng chồng làm 24 ngàn đô-la thì mình xin 6-7 ngàn có sao đâu.Nhưng thánh thần ơi, đó là thu nhập, chưa tính thuế, tiền xăng, ăn uống, chi tiêu, nhà cửa, điện nước,…Cái ý nghĩ ngu xuẩn chỉ cần 6-7 ngàn mỗi năm đó lan truyền vào gia đình tôi và gia đình tôi tưởng bở và thật.Cũng chính vì tôi có sắc và có thân hình đẹp nên tôi kiếm được một thằng Việt Kiều hiền lành nhưng có chút khờ trong những Việt Kiều về thăm.Hắn hồi ở Việt Nam chỉ học tới lớp 9, sau đi làm phụ hồ, và theo gia đình đi Mỹ theo diện HO. Qua đó hắn chỉ biết đi làm. So về trình độ học vấn thì chênh lệch với tôi do đó khó nói chuyện. Tôi biết không hạp lắm nhưng giả nai để được đi Mỹ.Tôi nhanh chóng trao sự trinh tiết cho hắn và bắt hắn phải chịu trách nhiệm và cưới. Hắn hứa cưới. Tôi ra giá là trước khi tôi qua Mỹ thì gia đình tôi cần 20 ngàn đô để xây nhà mua xe (vì nhà tôi ọp ẹp và không có xe gắn máy).

Friday, October 5, 2012

TẬP THƠ NỮ SĨ HỒNG KHƯƠNG



      
THÁNH  THIÊN  NỮ  TƯỚNG
       * Thời TRƯNG-VƯƠNG
.

        Ngày thơ không có Mẹ Cha
      Một lòng nghĩ cảnh Sơn-Hà ngả nghiêng.
        Tuổi tròn trăng chủ một miền
     Chống quân tàn bạo gây phiền nhiễu dân.
        Trói tên đầu sỏ huyện quan
     Ngăn nộp : Trâu, Vải Tràng-An cho thù.
       Sái-Ngọc-Nga muốn tiễu trừ
    Hai lần thất bại , giặc thua bỏ về .!.
       Mã-Giang-Long cũng chỉ huy
    Hơn ngàn lính giặc kéo đi Làng Kèo.
       Ba ngàn quân địch hò reo
    Bất ngờ tiến đánh, hạ nhiều nghĩa quân.
     THÁNH-THIÊN căm giận muôn phần
  Vung gươm xông trận quên thân liễu bồ.
     Giặc ngoài, rước nhục thua to
  Đầu tên chủ soái chẳng ngờ bị bay !
      Nổi danh chủ tướng vùng này
   Khắp nơi hào kiệt về đây chung thù...
    Ho.p bàn tìm chốn mật khu

Saturday, September 22, 2012

tâm thơ của nữ sĩ hồng khương



           THUYỀN TẾ ĐỘ


      Lệ SƯ, rơi trước cổng Chùa
 Ngậm ngùi nhân-thế, hơn thua cửa THIỀN...

      Con thuyền TẾ-ĐỘ ngả nghiêng,
    Ma-vương quậy phá Chư Hiền Thánh Tăng.

     Lệ thương cho kẻ lỗi lầm,
    Đi theo tà giáo Chân Tâm chẳng còn.

     Vô-minh nên đã mất nguồn,
    Tâm PHẬT sẵn có, đem chôn hố lầy...

Sunday, September 16, 2012

TUYỂN TẬP THƠ CỦA THI SĨ HỒNG KHƯƠNG



     1/    XUÂN NƯƠNG TRƯỞNG QUÂN CƠ
          @()@()@()@()@()@()@()@()@

           Đại-Nan châu rộng thênh thang,
         Núi, đồi thung lũng, dân làng sống vui.
           Chăn tằm, thả lưới, buông chài,
         Đồi cao,lũng thấp,thắm tươi muôn màu.
           Ông HUNG-SÁT là trưởng châu,
         Chăm dân an lạc trước sau vẹn toàn.
           KIM-HOA châu trưởng phu nhân,
         Họ ĐINH, gia thế tiếng gần vang xa.
           Sinh bảy trai khỏe,rộn nhà,
         Khôi ngô, đĩnh đạc toàn gia xiết mừng.
           Đêm hè gió mát,trăng trong,
         Phu-nhân dạo gót phía Đông ngoạn lầu.
           Nô tỳ dăm gái theo sau,
         Truyền đem bánh, rượu, ca hầu, múa vui.
           Gió đưa hoa thoảng thơm mùi,
         Lan, Hồng, Ngâu, Sói, Cúc, Nhài tắm trăng.
           Say men thiêm thiếp mơ màng,
         Thấy em áo đỏ, thoa vàng dỡn chơi.
           Mây hồng Bé cưỡi vui cười,
         Phu-nhân mừng rỡ, tay vời Bé xinh.
           Phải chăng xưa ước mộng lành?
         Được người con gái nay thành trọn mơ !
           Mải theo đuổi bắt Bé thơ,
         giật mình tỉnh giấc đâu ngờ chiêm bao?!