Khi giải tán cuộc biểu tình ôn
hòa đầu tiên của người dân Hà Nội ngày 9-12-2007 chống bá quyền Trung Quốc( và
nhiều cuộc biểu tình sau này), công an cộng sản Việt Nam đã loa rằng: “ Việc này của đảng và Nhà Nước, để đảng và
Nhà Nước lo, để đảng và Nhà Nước đòi”. Ngoài việc “loa” công khai giữa cuộc
biểu tình, công an còn “mời” hoặc triệu tập những người yêu nước lên trụ sở để
giải thích( thực chất là răn đe) rằng: “Trung
Quốc mạnh, ta yếu, phải biết lùi. Phải tạm thời nhún họ. Yên tâm! Kiểu gì cũng
lấy lại được những gì đã mất. Cho nên đừng dại mà gây rối”.
Có nghĩa là chính quyền cộng sản Việt
Nam hoàn toàn biết ta đã mất, đang mất những gì. Ở đây, chỉ phân tích hai ý
trong lời vỗ về, hứa hẹn của công an cộng sản Việt Nam.
Họ khẳng định ta (chỉ chính quyền cộng
sản Việt Nam) yếu, Trung Quốc mạnh, phải biết lùi, biết nhún. Tức các ông cầm quyền không hề hèn, không hề “bán nước” như một
số nhân vật đối kháng hay những trang báo “lề dân” nhận định. Mà họ đang dùng
chiến thuật “nghị hòa để cứu nước”, hoặc “lùi một bước tiến ba bước”. Hay hiểu nôm
na rằng, cứ để đối phương “tạm thời” cướp và hả hê với chiến thắng, ta “ngấm ngầm”
chuẩn bị lực lượng cho lớn mạnh, chờ khi có cơ hội, nhân lúc địch thiếu cảnh
giác, ta tấn công đòi lại những thứ chúng đã cướp.( Thế là hoàn thành sứ mệnh một
cách đơn giản). Chiến thuật này là một trong những kế dụng binh được một số mưu
lược gia thời cổ áp dụng khá thành công. Xin mượn một chuyện cổ để minh họa và
để “ôn cố tri tân”:







